Bùi Tiến 的个人资料Truongbt照片日志列表更多 ![]() | 帮助 |
|
2007/8/21 JT - Tình Yêu Giản DịAnh đã đến cùng em - chân thành và giản dị Như tình yêu. Anh chẳng nói chi nhiều Mình đoán được lời nhau ngay từ trong ý nghĩ Anh nhìn em và em hiểu: anh yêu Người ta tặng em bao lời ca ngợi Những hoa giấy lắm màu, những trận mưa pháo hoa... Anh chỉ đến tặng em hai bàn tay rắn rỏi Để sống và yêu, không phải để chơi đùa Người ta hát quanh em những điệu buồn cũ kỹ Trong cô đơn, em lá héo trên cành... Anh chỉ đến làm một điều giản dị Nắm tay em và nói thật rõ ràng: Em thuộc về ánh sáng. Thuộc về anh! 2007/8/16 Thơ Bút Tre Tuyển Tập 5Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai Xa nàng nhớ cái bạt tai Chọc nàng chút xíu, lãnh hai cái liền. Suốt ngày chửi bới Coi thường cấp trên Tiến lên ta quyết tiến lên Tiến lên ta gọi cấp trên là thằng Con gái là chúa ăn hàng vậy mà chàng bảo miệng nàng xinh ghê Con gái là chúa lề mề vậy mà chàng bảo em về với anh Đói lòng ăn sạch thịt gà Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng Chiều chiều ra đứng ngõ sau Nhìn em nhào lộn làm anh đau lòng Tình yêu là chiếc quan tài Không gian là chiếc áo dài màu đen Kỷ niệm là lọ bình nhang Tương lai là chiếc khăn tang quấn đầu Đời là cái đinh Tình là cái que Ba đồng một mớ đàn ông Chị nhốt vào lồng cho kiến nó tha Năm hào một núi đàn bà Anh vứt ra vườn cho gà nó tranh Lòng anh thực sự thích Thu Oái ăm ở chỗ lại thân với Hiền Vậy nhưng Hà mới có tiền Em Thu mới đẹp ôi phiền quá đi Ý anh cũng định chọn Ly Oài nhưng bố bảo con Vy ngọt ngào U thì bắt cưới bé Đào 4 hôm anh nghĩ, lẽ nào chọn Ngân Em Mai cũng chẳng dưới phân Vợ anh nhìn phải giống Hân mới đành Eo ơi em Yến ngon lành Rút cuộc tình càm biết giành trao ai . Cứ chơi cho hết thời trai trẻ Rồi âm thầm lặng lẽ đạp xích lô. Em ứ lấy chồng công an đâu Pháp luật luôn luôn ở trong đầu Đêm về hai đứa đang yên giấc Giật mình anh hỏi giấy tờ đâu! Em ứ lấy chồng phi công đâu Máy bay lượn lượn ở trên đầu Đêm về hai đứa đang yên giấc Giật mình anh hỏi toạ độ đâu! Em ứ lấy chồng bộ đội đâu Mũ cối luôn luôn đội trên đầu Đêm về hai đứa đang yên giấc Giật mình anh hỏi bắn vào đâu! Em ứ lấy chồng IT đâu Máy tính luôn luôn ở trong đầu Đêm về hai đứa đang yên giấc Giật mình anh hỏi ổ mềm đâu!!!! Đang vui bỗng chợt ngẩn người Nỗi buồn chợt đến, nụ cười tắt ngang Dừng chân đứng lại bên đàng Tạt vào bụi rậm đánh tan cơn buồn Thơ Bút Tre Tuyển Tập 4Trăm năm trong cõi người ta Có bia, có rượu mới là đàn ông Thương thay cho giới quần hồng Bia uống, rượu uống là chồng đánh cho Anh đến nhà em một buổi chiều cả nhà đi vắng chó đuổi theo anh chạy tung tăng ngoài bến nước nó vẫn tung hoành đuổi đằng sau. Anh đi đằng trước, chó đằng sau Mải nhớ đến em chẳng chạy mau Được 30 met thì nó cắn Anh ngã ra đường chẳng biết đau Anh ngất ra đường một hồi lâu Giật mình tỉnh dậy sáng hôm sau Thấy mình chân bó trong bệnh viện Có em chăm sóc, hết cả đau Thế mới biết yêu là khổ Tình yêu là trái đắng biết đắng mà vẫn ăn biết ăn vào sẽ khổ Biết khổ mà vẫn cứ phải ăn Hiệu trưởng không phải giáo viên Dạy không biết dạy chỉ chuyên hô hào Giáo viên là những đồng bào Dạy không chịu dạy hô hào học sinh Học sinh là lũ linh tinh Học không chịu học coi khinh đồng bào Trăm năm trong cõi người ta Ai ai cũng phải hít ra thở vào Trăm năm trong cõi người nào Ai ai cũng phải hít vào thở ra Xa xa như nước Cu Ba Người ta cũng phải thở ra hít vào Gần gần như cái nước Lào Người ta cũng phải thở vào hít ra Nói chung trong cõi người ta Bắt buộc thì phải thở ra hít vào Trời mưa thì mặc trời mưa Nếu mà mưa qúa thì ta đi dù Đèo cao thì mặc đèo cao Nếu mà cao qúa thì ta ko trèo Đường xa thì mặc đường xa Nếu mà xa qúa thì ta quay về Sông sâu thì mặc sông sâu Nếu mà sâu qúa thì ta đi đò Con cóc chẳng phải con gà Quả ổi chẳng phải quả na quả dừa Cái đục chẳng giống cái cưa Mùa xuân không thể có mưa mùa hè Đôi mắt không phải để nghe Đôi dép không phải để che trên đầu Mới đẻ sao biết đi xe Điếc tai sao có thể nghe nói thầm Đã đúng thì không thể nhầm Cục than đang nóng không ai cầm vào Chín giờ chẳng phải buổi chiều Đêm thì chẳng thể có nhiều nắng đâu Con gái chẳng thể có râu Con trai chẳng thể trên đầu cài nơ Đang thức thì chẳng thể mơ Ngồi trên xe đạp chơi cờ làm sao Đã lùn thì cẳng chẳng cao Đã nặng một tạ làm sao mà gầy Thương em như kẻ yêu hoa lúc xinh anh nựng lúc tàn bỏ qua bỏ qua anh ko thiết tha thà rằng ko có còn hơn hoa tàn Khôn ba năm , dại một giờ Biết dzầy , dại sớm khỏi chờ ba năm . Thơ Bút Tre Tuyển Tập 3 Thứ hai em phải đi làm Thứ ba em cũng vì làm phải đi Thứ tư làm việc nên đi Thứ năm càng phải vội đi để làm Thứ sáu em cũng phải tham Thứ bảy bận quá vì làm phải đi Chủ nhật thủng thẳng nghĩ suy Ở nhà buồn quá có khi đi làm Nhìn xa em mặc áo hồng Đến gần lại hoá em.... không mặc gì Trông xa thì tưởngThuý Kiều Nhìn gần lại hoá người yêu... Chí phèo Chồng là một bóng cây tùng Chồng là thuỷ thủ vẫy vùng đại dương Chồng là trăm mến ngàn thương Chồng là kho bạc ta thường giữ canh Chồng là xuân sắc tuổi xanh Chồng là âu yếm luôn dành cho ta Mỗi khi chồng công tác xa Nhờ anh hàng xóm mà ta đỡ buồn Nhà anh có chú trống choai Tán luôn 1 lúc cả hai cô gà Hôm thì ve vãn mái già Hôm thì xử lí em gà mái mơ Nhà bên có chú gà mờ Đem lòng yêu ả mái mơ nhà mình Thế rồi chú bị thất tình Đêm đêm mài cựa rập rình đánh ghen Hôm nay anh bỗng thấy thèm Túm ngay chúng nó anh đem vào nồi Mái mơ thì cũng tiêu rồi Trống choai thì cũng đi đời nhà ma Thương thay cái phận ... đàn gà Sáng còn mổ thóc chiều đà lên mâm. Nhớ vợ, thương con thèm thịt chó, Vợ thì chưa có, chó chưa nuôi Thân em như một củ mài Buồn buồn anh nhổ quăng dài trên nương Thân em - lóng lánh giọt sương Đưa tay anh búng xuống đường vỡ tan Thân em như một cục than Bếp gas hiện đại - không màng tới đâu Thân em như cỏ chân cầu Mấy thằng con nít đạp nhàu đi qua... Thân em như một trái cà Anh đem xắt lát để mà ăn chơi Thân em là cá đang phơi Ương... ương, dở... dở - chả mời được ai Thân em như quả ớt cay Hít hà anh nuốt chỉ vài giây thôi Thân em là áng tơ trời Buồn buồn anh nối... phơi nồi phơi niêu Thân em là chiếc lá chiều Giận lên anh đã đá liều... xuống mương. Thân anh như mấy củ khoai Sáng sáng em đói, em nhai đỡ lòng Thân anh như cỏ ngoài đồng Buồn thì em nhổ, em trồng rau răm Thân anh cọng bánh tằm Bữa nào nổi giận, em ngâm xuống sình Thân anh như đám lục bình Heo mà có đói, em... "rinh" vô chuồng! Thân anh như ổ bánh mì Em mà đói bụng, nhăm nhi cầm chừng Thân anh như mấy củ gừng Hôi rình, em chả có ưng tí nào Thân anh như bịch me ngào Chỉ cần bà phút, em "xào" hết trơn Thân anh như sợi dây đờn Khi vui em gảy, khi hờn em quăng Thân anh như cánh buồn căng Em thổi một cái là... văng lên bờ! Thơ Bút Tre Tuyển Tập 2Mơ lông tuy có nhiều lông Ăn vào ngon miệng chứ không việc gì Bấy lâu lười nhác - Nhậu nhẹt suốt ngày Hết tỉnh lại say - Thân mình bệ rạc Từ nay đổi khác - Năng tập thể thao Để sức dồi dào -Không thì toi mất Tung chăn xuống đất - Hất vợ sang bên Quyết chí xông lên - Đi tập thể dục Thương anh khuyên một vài lần Mát xa thì mát, mát gần thì không Một cô mà kén ba ông Cả ba ông ấy đều cùng là tây Một ông người Ốt-tra-lây Một ông đích thị là tây bán nhà (TâyBanNha) một ông ở xứ buôn gà (Bungari) Cả ba ông ấy đều là con dê Cùng nhau có một lời thề Làm con dê cụ không về bên tây "Cả một đời gục đầu bên chén rượu Khắc tên em lên cổ cánh chân gà" Đời buồn chìm trong ly rượu đắng Anh khắc tên em lên chiếc đùi gà Đùi gà nóng, đùi gà chảy mỡ Đùi gà chảy mỡ xoá mờ tên em. Đất nước tôi, thon thả giọt đàn bầu Nghe dịu nỗi đau của mẹ. 3 lần rót bia hơi, 2 lần rót nhầm rượu thuốc Các con say mềm, mình mẹ dọn mâm. Đất nước tôi, đất nước tôi...có thế thôi. Thơ Bút Tre Tuyển Tập 1Ngồi buồn đốt một đống rơm Rơm cháy thành khói chẳng thơm tý nào Khói bay đến cổng Nam Tào Ông trời mới hỏi thằng nào đốt rơm? Trung thu Tết của thiếu nhi Thanh niên nam nữ họ đi là nhiều Chẳng may mà có làm liều Vài ba năm nữa lại nhiều thiếu nhi Thế rồi lại rủ nhau đi Bác sĩ nhiều lắm, tội chi không liều Mấy khi có dịp làm liều Nếu mà đi ủng chẳng nhiều thiếu nhi Ủng thì rẻ thối như bi Nếu cần tớ sẽ xách đi hàng thùng Hoan hô các cụ trồng cây Mười cây chết chín một cây gật gù Thi đua ta quyết thi đua Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu Hàng đầu rồi biết đi đâu Đi đâu không biết, hàng đầu cứ đi Tình hình là rất tình hình Cho nên ta phải đi trình cấp trên Cấp trên có tính hay quên Cho nên ta phải nắm thêm tình hình Chị em nô nức đánh cầu Lông bay phần phật trên đầu anh em Bốn ông chung một đĩa lòng lợn ngồi chễm chệ với thùng bia to Ở trong hang đá đi ra Vươn vai một cái rồi ta đi vào Chưa đi chưa biết Ninh Kiều Đi rồi mới biết "gái" nhiều hơn dân Bà con toàn thể xã ta đồng tâm phấn khởi giồng cà dái dê Dái dê to mập dài ghê Năm sau ta cứ dái dê ta trồng 2007/8/14 Thư Gửi Thầy Giáo
Thưa thầy kính mến!
Đến giờ phút này em mới dám cầm bút viết thư cho thầy. Không phải vì
em bận (em còn bận gì nữa đâu!), không phải vì em lười, mà vì em cần có
thời gian tìm ra con đường của mình. Như
thầy đã biết, em rất khó khăn vượt qua kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, hay
nói khác đi, là em suýt chết, suýt trượt. Nhưng không sao, mà suýt
trượt không phải là trượt, em vẫn may mắn lọt qua cửa. Phải thú thực em
hiểu điều ấy một phần cực lớn nhờ công của thầy đã tận tâm dìu dắt một
đứa kém như em. Ơn đấy em không bao giờ quên.
Nhưng đến kỳ thi đại học thì em trượt. Đấy là kết quả tất yếu, là
chân lý không gì lay chuyển nổi sau những giờ phút bi-da, những năm
tháng chơi trò chơi điện tử và những đêm dạo phố. Thú thực với thầy,
ngay trước khi thi em đã không tin là mình đậu và sau khi thi, niềm tin
đó trở nên vững chắc như thành trì.
Thầy ơi!
Như vậy là đùng một cái, một chàng trai mười bảy tuổi như em, buổi
sáng thức dậy, sau khi rửa mặt, đánh răng không biết phải làm gì. Đi
làm thì chưa có nghề, đi học thì chưa có nơi còn đi chơi thì không phải
lúc nào mẹ cũng cho tiền.
Nếu xét theo quan điểm thông thường, em phải lo lắng. Và thầy yên
tâm, em cũng rất lo vì dù tệ hại tới đâu, em cũng hiểu rằng con người
phải có cách sống. Cách đó hoặc phải học, hoặc phải được di truyền hoặc
phải tự mày mò ra.
Và thầy ơi, tuyệt vời làm sao, hạnh phúc làm sao khi em đã mò ra
rồi. Sau một tuần không có chuyện làm, ngồi trước ti vi, em đã phát
hiện ra mình có khả năng trở thành một công dân tốt, một chàng trai
tuyệt vời mà chẳng mất công đèn sách, mất công tu dưỡng gì cả.
Đọc đến đây, chắc thầy sẽ hỏi ngay: em định trở thành một kẻ phi
pháp, một tên lừa đảo hay buôn lậu à? Không đời nào, thưa thầy, vì có
một thứ thầy dạy em thấm thía là dù có gì xảy ra vẫn phải là kẻ lương
thiện.
Cách thành đạt lương thiện vô cùng, thậm chí còn luôn luôn được cổ
vũ. Nó đơn giản chỉ là cách làm theo những lời khuyên trong quảng cáo,
thưa thầy.
Sau khi theo dõi quảng cáo mê mệt một tuần liền, em hiểu một cách
sâu sắc rằng ngay khi ra đời, muốn thông minh chỉ cần chọn đúng loại
sữa nào đó, muốn vui khỏe thì cần chọn đúng loại tã lót nào đó còn muốn
làn da hồng hào đáng yêu chỉ cần chọn không nhầm sữa tắm là xong ngay.
Rồi lớn lên chút nữa, việc của em là tìm được đúng loại thuốc bổ
hoặc loại bột ra sao. Nếu chọn chính xác thì em sẽ biết đá bóng như
Maradona hoặc chí ít cũng như Công Minh. Thỉnh thoảng khi đá mệt, thì
chớ có dại mà nghỉ ngơi, phải dùng nước tăng lực, còn khi bị chấn
thương, vấn đề chẳng phải bác sĩ, mà loại keo dán nào.
Nhưng chắc thầy cũng đồng ý rằng con người muốn phát triển không
phải toàn cơ bắp mà còn cần tác phong, thái độ. Thầy yên tâm, em cũng
nhờ ti vi khám phá nốt rồi.
Để thành đạt, em chỉ cần biết chọn đúng loại hãng máy bay để đi.
Muốn được yêu, được chia sẻ, em đâu cần học văn, học sử hay học bất cứ
cái gì, em chỉ cần chọn đúng loại sim điện thoại. Còn muốn tự tin, trời
ơi, quá dễ, em chỉ cần chọn đúng dầu gội đầu. Sau này khi lập gia đình,
muốn cả nhà hạnh phúc, em chỉ cần chọn đúng loại bột nêm hoặc loại xe
hơi.
Ôi thầy ơi, nhờ ti vi em phát hiện ra thành công thật là đơn giản,
em mới hiểu rằng một loại xà bông tắm còn quyến rũ hơn bằng giáo sư và
một cách uống bia cũng tìm được bạn bè trên toàn thế giới.
Vượt lên tất cả, để trở thành một con người cao quý, mang tính nhân
bản, em chỉ cần tìm ra công nghệ điện thoại. Rồi sau đó, khi tuổi đã
cao, sức đã yếu, em cũng chả hề lo lắng vì có thuốc trị viêm đại tràng
và thuốc dưỡng não.
Thầy ơi!
Đúng là biển học vô bờ, và không phải ngẫu nhiên mà chúng ta đang
sống trong thế kỷ thông tin. Ti vi không những chỉ cho em cách chọn, mà
trong toàn bộ các trường hợp, đều chọn sẵn cho em rồi.
Do đó, em không bi quan, không thất vọng chút nào về tương lai của
mình. Em muốn báo để cho thầy đừng quá lo lắng. Em chúc thầy sức khỏe,
nếu thầy có vì em mà khó ngủ, trằn trọc hay nhức mỏi, thầy hãy dùng
“Hoạt huyết dưỡng não” là khỏi ngay, thầy nhé.
Em trò cũ. Phần 2 Thưa thầy kính mến! Lần trước em đã viết thư cho thầy báo rằng mình trượt đại học. Hôm nay, em xin tiếp tục trình bày cho thầy rõ, nguyên nhân chính của việc rớt này là điểm thi bài lịch sử bằng không. Nghe đến đây chắc thầy rất giận em. Hơn ai hết, em hiểu thầy tin chắc rằng lịch sử là một kiến thức quan trọng, có lịch sử mới có hiện tại và có hiện tại mới có tương lai. Một kẻ không thuộc lịch sử chẳng khác nào một mảnh bèo không biết tách từ đâu ra. Em cũng cảm thấy rằng việc nhận điểm không lịch sử này, em thực có lỗi với thầy và có lỗi với mọi người xung quanh. Làm sao có thể chấp nhận một học sinh không biết Quang Trung là ai? Chả hiểu Lê Lợi khởi nghĩa năm nào và tưởng Hai Bà Trưng là chị của ba bà Triệu, chưa kể vô số những nhân vật anh hùng khác mà em thường nhầm lẫn lung tung. Nhưng thầy ơi, thầy đừng buồn quá, vì chắc thầy cũng biết thi cử chỉ là một khía cạnh của tri thức, và em, tức học trò của thầy, hoàn toàn không dốt như người ta vẫn tưởng. Em cảm nhận một cách sâu sắc rằng lịch sử không phải chỉ là những gì đã qua, mà còn đang hiện hữu. Lịch sử cũng như điện thoại di động và ti vi, tủ lạnh, đang mang tính toàn cầu. Cho nên việc em thiếu thốn kiến thức lịch sử Việt Nam, không hề ngăn cản em có một kiến thức sâu rộng về lịch sử đủ thứ, và chuyện em kém cỏi về Trần Hưng Đạo không hề có nghĩa rằng em kém cỏi về Jăng Don Gun. Đọc tới đây, lập tức thầy hỏi Jăng Don Gun là ai? Anh ấy khởi nghĩa ở đâu và lên làm vua khi nào? Thưa thầy, theo em hiểu (và rất nhiều bạn bè em hiểu) Jăng Don Gun là một anh hùng, phẩm chất cao quý nhất của anh là đẹp trai và hiểu về anh tức hiểu về lịch sử phim... Hàn Quốc. Em vui mừng báo cho thầy biết, để thầy qua đấy có thể tự hào, ngoài Jăng Don Gun, em còn nắm rất vững về Ji Kun Ki, về Gia Ka Gio, về Pak Si Quac... là những ca sĩ và tài tử xứ Hàn. Em có thể lúng túng về An Dương Vương, nhưng em thông thạo làu làu Chương Tử Di, Lương Gia Huy và Châu Tinh Trì. Thầy biết Nguyễn Trãi làm bao nhiêu bài thơ và Bình ngô đại cáo gồm bao nhiêu dòng chứ gì? Em thì biết chắc Lương Triều Vĩ đã yêu mấy lần, Lý Gia Hân đã mấy đợt mua nhà mới và Châu Nhuận Phát thích lái xe nào trong các kiểu xe hơi. Thầy biết Nguyễn Du sinh năm bao nhiêu và đi sứ mấy lần, còn em biết Trương Mạn Ngọc đang yêu ai và đang sắp ly dị ai, Quách Phú Thành có con riêng hay không và Củng Lợi đeo chiếc vòng kim cương trị giá bao nhiêu triệu. Thầy có thể đọc thuộc lòng một bài thơ của Lê Thánh Tôn, còn em có thể đọc thuộc lòng một chương của Tây du ký hoặc một hồi của Tam quốc chí. Thầy có thể nắm rõ Dương Vân Nga, nhưng em lại biết tường tận về Võ Tắc Thiên hay Từ Hi Thái Hậu. Đấy là em còn chưa kể hết những kiến thức rộng lớn của em về lịch sử các vĩ nhân hiện đại Mỹ, Nhật, Thái Lan hay Singapore. Chỉ cần nhắc tới tên một ca sĩ hay một tài tử, em sẽ biết ngay họ có mấy áo, mấy quần và mấy bận đánh ghen. Thầy sẽ kinh ngạc hỏi em biết những kiến thức phong phú và đa dạng ấy ở đâu? Thưa thầy, ở mọi nơi, thầy ạ. Trên sách báo, trên ti vi, trên màn ảnh chả ngày nào, chả giờ nào không nhắc đi nhắc lại những chuyện về các danh nhân ấy, khiến bất cứ đứa trẻ con nào cũng thuộc lòng nhưng tuyệt đối không có gì cho các nhân vật của ta cả, hoặc có thì trình bày cũng rất khó xem. Thầy kính mến. Em viết thư này để thầy đừng thất vọng. Học trò của thầy có thể kém sử nước nhà, nhưng sử thế giới thì không hề thế. Đấy là một bằng chứng hiển nhiên. Thầy cứ tin rằng với mớ kiến thức này, em đủ sức chuyện trò trong các quán cà phê và đánh giá được những sự kiện xã hội. Thầy hãy tin tưởng ở em thầy nhé, em là một kẻ luôn luôn tìm cách học hỏi nếu như sự học hỏi được tiến hành một cách hấp dẫn và đúng với cảm xúc tươi trẻ của mình. Những Bức Thư (Letter)Bức Thư 1 : Gửi cho những em gái thích nhận thư Này người anh yêu. Chắc em nghĩ em là mẹ anh nên anh có bổn phận phải viết thư vấn an em đều đều phải không ? Hay tại lúc này giấy đắt, mực đắt, tem đắt nên em "thắt lưng buộc bụng giữ eo" không viết thư trả lời? Chắc em cũng biết, yêu nhau đâu phải là làm cha mẹ nhau mà chỉ được quyền làm cha mẹ những đứa con của nhau mà thôi. Nhưng chúng ta đâu đã có đứa con nào vậy chúng ta chỉ là người tình của nhau. Là người tình thì phải chịu khó viết thư hỏi thăm sức khỏe nhau, chứ đâu có thể lơ là như em chẳng cần biết anh sống chết như thế nào trong ba tháng xa cách. Vì vậy, anh rất buồn mà báo tin cho em biết, đám hỏi em đã được anh sửa đổi thành "đám nhậu" với bạn bè. Mong rằng hơi rượu sẽ mãi mãi ở trong tim anh như hình bóng em. Anh. ---------------------------------------- Bức Thư 2 : Gửi Anh Yêu Trong Đêm Anh yêu dấu gần nhớ xa thương, Em tranh thủ viết thư tình cho Anh trong lúc "nửa đêm chợt tỉnh giấc" . Nghe hai con muỗi vo ve những lời yêu thương làm em phát bực .Em quyết định ngồi dậy cho chúng một bài học bằng cách đánh máy và gửi mail cho Anh . Giờ thì tiếng đánh máy cộng thêm tiếng vỗ tay đã làm chúng tới trước mặt Ngọc Hoàng đại đế tâm sự, tỏ tình. Mở cửa sổ, hít một hơi không khí trong lành để lấy cảm hứng . Chà ! Thật là dễ chịu . Anh yêu nhiều , em thực sự yêu Anh nhiều lắm , rất là nhiều . Không gì diễn tả được TY của em giành cho Anh . (Hình như câu này Anh hay nói thì phải ? Không sao . Em mượn bản quyền chút thôi nha cưng ? )Người ta nói : Xa nhau để biết nhung nhớ , biết TY mình đến đâu . Anh vừa ra khỏi cửa 10 cm em đã thấy nhớ Anh rồi . Nhớ cồn cào (� ,chắc là tại hơi đói ) . 1000% là do em yêu Anh nhiều quá đây mà . Các cụ nói : Lửa gần rơm lâu ngày cháy xém . Ngẫm lại sao mà thấy đúng . Cái dạo ấy ,Anh gần em nhiều quá .Cái lò sưởi lại vặn hết cỡ nên em xém da, giờ đen ngỏm như là nước sông Tô Lịch. Anh nha , giờ thì em cả Anh đã dính với nhau hơn cả keo dán đặc chế con voi anh ạ.Anh mà có gì thì em cũng không tha cho Anh đâu . Anh nhớ kĩ vào đấy . Người ta nói rồi , các cụ nói rồi giờ đến một câu nổi tiếng của Bác vào ngày khai sinh ra nước VN : Không có gì quý hơn độc lập tự do .( Câu nói nào ngoại trừ câu của em ra thì cũng là những câu quá đúng ). Độc lập tự do câu cá , bắt cóc , bắt cọp , thề non xanh nước biển vô tội vạ của em đã chấm dứt từ khi quen anh , yêu Anh và sau này sẽ làm sư tử Hà Đông của anh suốt quãng đời còn lại cho anh chết luôn hiiiii.Anh biết điều thì hãy trao độc lập, tự do của anh cho em đi . Không em sẽ chiến anh chết đây, và đừng để em phải dùng xiềng xích đấy nhé Thôi chết Anh ơi ! Cái mi mắt em nó cứ muốn sụp xuống vào lúc tình cảm cao trào thế này . Em phải làm sao đây ? Lên giường ngủ để mai không thành gấu trúc hay là hy sinh sắc đẹp vì Anh ? Dĩ nhiên là vì Anh rồi . Anh là nhất mà ,nhất trên cả quả quất em thích ăn nữa . Để em tình tứ với bức thư này , à không với Anh thêm một lúc nữa nhé . Anh biết không ? Cái cây hôm bữa em mua giờ đã nhú thêm mấy nhánh con mặc dù em hay để nó khát nước đói cơm . Thế có siêu không cơ chứ . Giá mà người quên vài bữa không ăn vẫn tươi tốt lại còn phát triển như nó thì hay nhỉ ? Hôm nay nghe nói anh bệnh . Không biết anh đã khoẻ lại chưa ? Không biết lúc anh uống thuốc ,lúc anh nhức đầu , sổ mũi , ho anh có nhớ tới em không ? Chắc là có anh nhở ? Vì anh đã từng nói (anh nói cũng hay đúng lắm ) : anh lúc nào cũng nghĩ tới em ,nhớ tới em hết . Để mai em hết bệnh rồi cũng qua thăm anh nhé . Em sẽ mua những thứ hoa quả mà em thích ăn nhất đến cho anh để anh gọt cho em ăn . Yêu anh nhất trên đời mà lị ! Anh ơi , thực sự là bây giờ em chịu hết nổi rồi . Em dùng mọi biện pháp,kể cả lấy tay căng mắt ra cũng chẳng ăn thua . Em đi ngủ đây . Em sẽ mơ thấy anh rồi tỏ tình tiếp với anh nhé ! Hun cưng 1 tỷ cái x 1tỷ lần . Ah, mà cưng có nín thở không đấy ? Đừng quên nha ! Love Cưng nhìu nhìu ------------------------------------- Bức Thư 3 : Gửi Em Tình Thương Của Anh Yêu Từ Long An Thư gửi người anh yêu! Long An một ngày buồn như con chuồn chuồn , tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen. Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay trăng cao tít mít, anh ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh .Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó. Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăncuđơ, không có tiền mà phải xài card. Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, ủa nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu : "Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không". Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :" Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng". Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi , không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa. Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng ... Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn. 2007/8/10 Tình Toán HọcLà giao điểm hai tâm hồn đối xứng Là tương giao hay đồ thị hai chiều, Ai là người định nghĩa nổi tình yêu, Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu Tôi cố định trong sân trường đơn điệu, Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân, Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần, Theo em mãi suốt đời về vô cực Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức, Tan trường về tôi cố sức song song, Tới ngã tư liền bài tỏ nỗi lòng, Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc đô. Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ, Hai năm dài đáp số giải không xong, Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng, Lòng điên đảo trước định đề đen bạc Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác, Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu, Tình đơn phương trong tam giác ba chiều, Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến, Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi, Đành đi theo phân giác tận chân trời, Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm 2007/8/9 suongtrangNếu bạn khen nàng, nàng bảo : Anh bịa đấy à ? Nhưng nếu không, bạn làm thế quái nào mà “ cưa ” nổi nàng ? Nếu bạn tỏ tình theo cách lịch sự thông thường thì bạn chẳng có tý sáng tạo nào cả Nhưng nếu tỏ tình theo kiểu bình dân, đại loại như : Yêu anh đi, anh cho cái này to cực, thì bạn thuộc loại mồ côi văn hoá Nếu bạn luôn chiều theo mọi đòi hỏi của nàng, IQ của bạn viết chữ thường thậm chí thiếu nét Nhưng nếu không, bạn chẳng hiểu gì về tâm lý phụ nữ cả Nếu bạn luôn đồng ý với nàng, bạn là thằng ba phi, không có chính kiến, lập trường chao đảo ... Nhưng nếu không, thì : Chỉ có sự cứng đầu của con lừa mới sánh được với anh, cưng ạ ! Nếu bạn bô trai, nàng sẽ bo : Con trai mà điệu Nhưng nếu úi xùi, nàng lập tức tránh xa Nếu ít nói, bạn là người không có năng lực ngôn ngữ Nhưng nếu nói nhiều hơn một chút, nàng thở dài : Con trai mà lắm chuyện Nếu bạn hút thuốc, thật không còn gì tệ nạn hơn Nhưng nếu nàng hút thuốc, nàng là người “ sành điệu “ Nếu bạn không thích mầu (hoặc kiểu) áo của nàng, đích thị bạn là đồ mù mầu Nhưng nếu bạn khen thì : Đây là mầu (hoặc kiểu) áo mà em ghét nhất đấy Nếu bạn tiến tới, bạn quả là to gan Nhưng nếu đứng im, bạn chỉ là đàn ông một nửa (thuật ngữ chuyên môn gọi là : Kiềng hai chân) Nếu không “ sơ ý ” chạm tay nàng, bạn xi zero môn “ Lãng mạn ” Nhưng nếu bạn dám nắm tay nàng, bạn sẽ được khen : Đồ mặt dầy ! Nếu bạn chậm một phút, nàng bảo : Thêm lần nữa là chấm hết Nếu nàng chậm một tiếng, nàng cười duyên : Con gái là thế đấy ! Có sao không ? Nếu bạn đến nhiều, nàng sẽ mời bố ra nói chuyện thay Nhưng nếu đến ít, nàng lại nghi ngờ : Hắn chuyển hướng rồi chăng ? Nếu bạn đến nhà một người con gái khác, nàng chỉ trích : Đồ tồi ! Nếu nhiều con trai đến chơi nhà nàng, nàng mỉm cười : Thế mới có giá Nếu bạn ghen, nàng bo : Sao xấu tính ? Nhưng mà không, thì nàng lạnh lùng : Anh chẳng thích em ------------------------ Nếu không giúp đỡ nàng, bạn bị kết tội : Không ga lăng Nhưng nếu đề nghị giúp đỡ, nàng sẽ lắc đầu : Đồ nịnh đầm ! Nếu bạn tỏ ra thông minh hơn nàng, rõ là làm cho nàng bị mất mặt Nhưng nếu không, bạn là đồ Hai Lúa và nàng sẽ nghĩ : Ôi ! Mình thật là tuyệt vời ! Còn hắn sao mà .... Nếu bạn tâm sự những khó khăn, nàng nghĩ : Rắc rối quá ! Nhưng nếu bạn không nói, nàng lại nghĩ : Sao hắn không tin mình ? Nếu bạn góp ý với nàng, thì : Anh là bố tôi đấy à ? Nhưng nếu nàng mắng bạn, nàng đang quan tâm đến bạn hết mình Nếu bạn không giữ lời hứa, nàng sẽ không bao giờ tin bạn nữa Nhưng nếu nàng không, nàng sẽ bảo : Đó là điều bất đắc dĩ mà thôi Nếu bạn làm nàng khổ, bạn là kẻ ác Nếu nàng làm bạn khổ, bạn là người quá nhậy cảm rồi Đặc biệt : Nếu bạn không yêu, nàng sẽ tấn công Nhưng nếu biết bạn thích nàng rồi, nàng sẽ trốn bạn Và cuối cùng, nếu bạn tặng nàng bài này, nàng sẽ nghĩ rằng : ôi ! Dối trá Nhưng nếu không, trong mắt nàng bạn là kẻ ích kỉ nhất trần đời ---------------------------- Nếu bạn làm việc quá nhiều, bạn không có thời gian dành cho cô ấy. Nếu bạn không làm việc đủ, bạn bị coi là kẻ vô công rồi nghề. Nàng có một công việc nhàm chán, lương thấp, đó là niềm đam mê. Bạn có một công việc nhàm chán, lương thấp, tốt nhất nên đi tìm việc khác. Bạn thăng tiến hơn nàng, đó là “thiên vị”. Nàng thăng tiến hơn bạn, đó là “cơ hội ngang nhau”. Bạn ngợi khen nàng thật quyến rũ, đó là quấy rối tình dục. Bạn giữ im lặng - sự lãnh đạm của đàn ông! Nếu bạn khóc - “anh thật yếu đuối”. Bạn không khóc - “đúng là kẻ vô tâm”. Bạn quyết định chuyện gì mà không hỏi ý kiến nàng, bạn là gã khốn. Nàng quyết định chuyện gì mà không hỏi ý kiến bạn - nàng là người phụ nữ độc lập. Bạn yêu cầu nàng làm gì đó nàng không thích, đó là sự thống trị. Nàng yêu cầu bạn làm gì đó bạn không thích, đó là một đặc ân! Bạn mua hoa cho nàng - “có ý đồ đen tối đây…”. Bạn không mua - “chẳng có thành ý gì cả”. Bạn tự hào về những thành tích của mình, bạn kiêu căng. Bạn không tự hào - thế là không có hoài bão. Nếu nàng bị đau đầu, đích thị là nàng mệt. Bạn đau đầu - “anh không còn yêu em nữa nên cố tình ngủ phải không?”. Con Nhện
Chính nơi ấy là ý chí không hề báo cái chết. Ai hiểu thấu được bí ẩn của ý chí với tất thảy sức mạnh của nói? Joseph Glanvill. Chàng sinh viên y khoa Richard Brakemon đã chuyển đến phòng số bảy tại khách sạn nhỏ "Stevence" ở số sáu phố Alfred Stevence sau khi liên tiếp vào ba ngày thứ Sáu trước tại chính căn phòng đó có ba người treo cổ tự tử trên cái xà ngang cửa sổ. Người thắt cổ đầu tiên là một tay chào hàng người Thụy Sỹ. Chỉ mãi đến tối thứ Bảy người ta mới phát hiện ra xác anh ta, bác sĩ đã xác định được rằng anh ta chết vào quãng giữa năm và sáu giờ chiều thứ Sáu hôm qua. Cái xác treo lủng lẳng dưới một cái móc to được đóng chặt vào khung cửa sổ ở đúng chỗ mà cái khung ấy tạo ra một cái giá chữ thập, và có lẽ nó được dùng để treo áo. Kẻ tự vận đã treo mình bằng cái dây rèm, cửa sổ đóng. Bởi lẽ cửa sổ rất thấp nên hai dầu gối của kẻ xấu số thõng chạm sàn phòng, điều đó chứng tỏ anh ta phải bộc lộ sức mạnh ý chí ghê gớm lắm để thực hiện cái ý định quyên sinh của mình. Sau đó người ta biết thêm được là anh ta đã có vợ và cái chết này khiến anh ta bỏ lại bốn đứa con; ngoài ra, người ta cũng biết hoàn cảnh kinh tế của người chết là hoàn toán sung túc và anh ta là người vui tính và vô tư lự. Vụ tự tử thứ hai trong căn phòng này không khác lắm với vụ thứ nhất. Nghệ sĩ Krauze vốn biểu diễn các trò ảo thuật tung hứng trên xe đạp cho một rạp xiếc và tiết mục ảo thuật của anh rất ăn khách, anh ta cũng chuyển tới phòng số bảy hai ngày sau đó. Vì anh ta không tới rạp xiếc vào ngày thứ Sáu sau đó nên ông giám đốc cử một nhân viên soát vé và xếp chỗ đến gọi anh ta. Ông nhân viên đã thấy nhà nghệ sĩ ảo thuật chết treo dưới cái xà ngang cửa sổ trong căn phòng số bảy không khóa: đúng như cái khung cảnh mà vị khách trọ đầu tiên đã chết. Vụ tự vẫn này chẳng kém bí ẩn hơn vụ đầu. Nhà nghệ sĩ rất được công chúng ái mộ này được trả lương rất cao, anh mới chỉ hai mươi lăm tuổi và đã nếm đủ mọi niềm vui sướng của cuộc đời. Và người quá cố cũng chẳng để lại một dòng thư tuyệt mệnh cũng như bất kỳ lý do gì giải thích hành vi của mình. Sau cái chết của mình anh không còn ai thân thích, trừ bà mẹ mà cứ ngày đầu tiên hàng tháng cậu con trai đều cẩn thận gửi hai trăm mark về chu cấp cho bà. Đối với bà Dubonnais, nữ chủ nhân khách sạn này, nơi rất hãn hữu có khách hàng là người thuộc đám nghệ sĩ của các nhà hát tạp kỹ ở khu Monmartre kế cận, thì vụ tự sát bí ẩn thứ nhì kia quả đã có những hậu quả thật tồi tệ. Một số khách trọ đã rời khách sạn. Còn những khách hàng thường xuyên khác của bà thôi không còn ghé lại đây nữa. Bà liền tới hỏi ý kiến và lời khuyên của ông bạn thân, ngài chánh cẩm khu vực chín, ông này hứa với bà là sẽ làm tất cả những gì thuộc thẩm quyền mình. Và trên thực tế, ông ta không chỉ bắt tay điều tra nguyên do tự vẫn của hai vị khách trọ một cách mẫn cán, nhiệt tâm mà còn tìm được cho bà ta một khách trọ mới cho căn phòng bí ẩn kia. Charles Maria Cheaumie phục vụ ở cục cảnh sát và tình nguyện đồng ý đến ở phòng số bảy, ông ta từng là một con sói biển già đời đã tòng ngũ thủy quân mười một năm ở hạm đội. Khi ông ta còn mang hàm trung sĩ thì đã ngược xuôi tới vùng Bắc kỳ và Trung kỳ Việt Nam nhiều lần, từng một mình đứng gác trên vọng gác nhiều đêm ròng và nhiều lần chơi cho bọn cướp biển hàng tràng đạn liên thanh khi chúng mang cờ vàng mon mem đến gần chòi gác trong bóng tối mịt mùng. Bởi thế nên người ta có cảm giác ông ta sinh ra trên đời để saÜn sàng đón gặp "những bóng ma" mà bây giờ đã làm cho dãy phố Alfred Stevence trở nên khét tiếng. Ông Cheaumie dọn vào phòng ở chiều tối Chủ nhật và sau khi ngủ ngon lành, thầm cảm ơn bà chủ khách sạn Dubonnais đã khoản đãi bữa ăn tối thật ngon và thịnh soạn. Hàng ngày vào buổi sáng và buổi chiều tối Cheaumie phải đến gặp chánh cẩm để báo cáo ngắn gọn về mọi sự. Mấy ngày đầu những báo cáo ấy chỉ giới hạn ở lời thông báo rằng tất cả đếu ổn thỏa và ông không hề thấy gì hết. Song vào chiều tối thứ Tư thì ông ta cho biết bắt đầu dò được những dấu vết nào đó. Với yêu cầu của ngài chánh cẩm cần trìng bày rõ hơn thì ông ta chối từ và nói thêm rằng hiện thời ông ta chưa tin chắc kiệu sự phát hiện đó có mối liên hệ nào với hai vụ tự tử trong căn phòng này hay không. Vả lại ông cũng bảo rằng ông sợ trở nên lố bịch, buồn cười và rằng ông ta sẽ kể tỉ mỉ hơn khi có đủ tự tin. Ngày thứ Năm ông ta xử sự kém tự tin hơn và đồng thời có vẻ nghiêm trọng hơn, nhưng ông ta chẳng kể ra điều gì mới mẻ cả. Vào sáng thứ Sáu ông có vẻ bị kích động mạnh, ông ta nói nửa đùa nửa thật rằng dù thế nào đi nữa thì cái cửa sổ đó thực sự có một sức thu hút kỳ lạ nào đó. Song ông Cheaumie khẳng định điều này tuyệt nhiên không có mối liên hệ gì đến việc tự sát và chắc người ta sẽ chế nhạo ông nếu ông nói thêm điều gì đó vào những gì đã kể. Buổi chiều hôm ấy ông không đến đồn cảnh sát nữa: người ta thấy ông chết treo cổ ở thanh xà ngang cửa sổ trong căn phòng đã ở. Lần này thì cảnh huống tự tử cũng hệt như hai vụ trước đến từng chi tiết nhỏ: hai chân kẻ thắt cổ chạm sàn nhà, thay vì dây thừng thì một sợi dây lấy từ rèm cửa được dùng để tự vẫn. Cửa sổ mở, cửa ra vào không khóa; cái chết đến vào lúc sáu giờ chiều. Mồm kẻ chết treo cứ há hốc, lưỡi thè lè ra ngoài. Hậu quả của vụ chết người thứ ba ở trong căn phòng số bảy là vào hôm ấy, tất cả các khách trọ của khách sạn "Stevence" đã ra đi; ngoại trừ một ông giáo người Đức ở phòng số mười sáu, song việc ở lại này có lý do của nó: ông ta lợi dụng việc này để giảm được tiền thuê phòng xuống một phần ba: một sự an ủi quá nhỏ nhoi cho bà Dubonnais là việc ngày hôm sau cô Mari Garder, minh tinh nhà hát Opera Comique đã đi một cỗ xe ngựa rất sang trọng đến gặp bà và trả hai trăm frăng để mua sợi dây màu mà kẻ xấu số đã dùng để treo cổ tự vẫn. Cô ấy làm như vậy là vì cái vật đó sẽ mang lại hạnh phúc và hơn nữa, người ta sẽ viết về việc này trên báo chí. Nếu việc nói trên lại xảy ra ngay vào mùa hè, tháng Bảy hay tháng Tám chẳng hạn thì bà Dubonnais chắc sẽ nhận được số tiền bán nhượng sợi dây kia gấp ba lần vì lúc đó báo chí có thể dành trọn cả một tuần viết kín các cột báo về chủ đề này. Nhưng vào giữa mùa chính trị sôi nổi này thì báo chí còn vướng bận biết bao đề tài: nào bầu cử, nào các sự kiện ở Marốc, ở Ba Tư, nhà văn vỡ nợ tại New York, rồi ba vụ án chính trị, và thực tế báo chí không còn chổ để đăng tải sự vụ kia nữa. Kết quả là biến cố trên phố Alfred Stevence thu hút ít sự chú ý hơn là nó đang có. Nhà đương cục đến lập biên bản ngắn ngủi, và chỉ có thế là vụ án kết thúc. Chàng sinh viên y khoa Richard Brakemon chỉ biết có biên bản đó thôi khi quyết định thuê cho mình căn phòng ấy. Chàng hoàn toàn chẳng biết một yếu tố, một chi tiết nhỏ, vả lại chi tiết đó lại nhỏ nhoi và tầm thường đến nỗi ngài chánh cẩm và chẳng ai trong số những nhân chứng thấy cần thiết phải thông báo cho các phóng viên biết đến. Chỉ mãi sau này, sau khi câu chuyện kỳ lạ xảy ra với chàng sinh viên, người ta mới sực nhớ đến sự việc bé nhỏ ấy. Sự thể là khi các nhân viên cảnh sát gỡ viên trung sĩ Charles Maria Cheaumie ra khỏi cái thòng lọng oan nghiệt thì một con nhện đen to kình bò từ mồm ông ta ra. Người hầu phòng lấy ngón tay búng con nhện và thốt lên: - Quỷ tha ma bắt, lại cái con côn trùng độc địa này. Sau đó trong thời gian điều tra vụ việc liên quan đến Brakemon, anh ta thông báo rằng khi lôi xác người chào hàng Thụy Sỹ kia ra khỏi sợi dây thắt cổ thì đúng con nhện này đã bò từ vai ông ta xuống. Nhưng Richard Brakemon không hề biết việc đó. Chàng đã dọn tới ở phòng số bảy hai tuần sau vụ treo cổ tự tử thứ ba, ấy là vào ngày Chủ nhật. Chàng ghi vào nhật ký tất cả những gì đã nếm trải trong căn phòng ấy. Nhật Ký Của Richard Brakemon, Chàng Sinh Viên Y Khoa. Thứ Hai, ngày Hai mươi tám tháng Hai. Mình bắt đầu ở căn phòng này ngày hôm qua. Sau khi mở hai gói đồ mình bỏ các đồ đạc ra và sau đó đi nằm nghỉ. Mình ngủ thật ngon, đồng hồ điểm chín giờ khi có tiếng gõ cửa đánh thức mình dậy. Đó là bà chủ mang bữa ăn sáng lên cho mình. Bà ấy đặc biệt quan tâm đến mình, điều đó được thấy rõ theo món trứng, món giăm bông và ly cà phê tuyệt ngon mà bà đích thân mang vào phòng. Mình rửa mặt và mặc quần áo, rồi sau đó bắt đầu quan sát xem người hầu phòng dọn dẹp phòng mình thế nào. Đồng thời mình châm tẩu. Thế là mình đã ở đây rồi. Mình hiểu rõ là mình đã can dự vào một trò chơi nguy hiểm, nhưng cùng lúc ấy mình nhận thức được rằng sẽ đạt được nhiều điều nếu lần ra được dấu vết đích thực. Nếu như trước đây Paris thật dễ sống, giờ đây để tồn tại ở Paris ấy đâu có rẻ như trước, thì mình bất luận thế nào cũng có thể đặt cược cái cuộc đời chẳng lâu dài gì của mình. Nhưng chính ở đây có một cơ hội: thật là tuyệt, mình sẽ thử vận may của mình. Tuy nhiên cả những người khác cũng muốn được thử vận may. Không ít hơn hai mươi bảy người, một số tới cơ quan cảnh sát, một số khác tới thẳng chỗ bà chủ để yêu cầu được ở căn phòng đó. Trong số những kẻ kỳ vọng có cả ba phụ nữ. Như vậy chẳng thiếu người trong cuộc cạnh tranh này: có lẽ tất thảy mọi người đó cũng nghèo kiết như mình. Nhưng mình "đã được cuộc". Vì sao nhỉ? Chà, có lẽ, mình là người duy nhất đã phỉnh được cảnh sát nhờ một "ý tưởng". Còn phải nói, ý tưởng ấy quả là hay! Tất nhiên, đó chẳng gì khác hơn một tin vịt mà thôi. Chính những lời tường trình ấy là được dành cho cảnh sát, và bởi thế nên giờ đây mình khoái trá muốn nói với các ngài ấy rằng mình đã khéo phỉnh phờ được họ. Nếu ngài chánh cẩm là một con người khôn ngoan thì ông ta sẽ nói: "Hừm, chính vì thế mà tay Brakemon ấy là người thích hợp hơn cả". Tuy vậy mình cũng thờ ơ, chẳng xao động gì nếu sau này ông ta có nói như thế. Giờ đây, dù thế nào đi chăng nữa, mình đã ngồi đây rồi. Và mình cho cái việc mình xỏ mũi được các đức ông ấy là một điềm tốt đẹp. Mình bắt đầu từ việc đến gặp bà Dubonnais, nhưng bà đẩy mình lại cơ quan cảnh sát. Suốt một tuần mình lui tới đó và hàng ngày chỉ nhận được độc một câu trả lời rằng đề nghị của mình đã "được nhận để cứu xét" và rằng mình phải đến vào ngày mai. Phần lớn những kẻ tranh đua với mình đã nhanh chóng lùi bước, rất có thể là họ muốn làm việc gì đó khác hơn là cứ ngồi trong cơ quan cảnh sát ngột ngạt để chờ đợi hàng giờ liền. Còn đối với mình thì có lẽ sự kiên trì của mình đã khiến thậm chí ngài chánh cẩm không thể Énhẫn nại hơn được nữa. Cuối cùng ông ta tuyên bố với mình một cách kiên quyết để mình không còn tới đó nữa, vì việc này sẽ chẳng dẫn đến kết quả gì hết. Ông ta bảo là rất cảm ơn mình cũng như cảm ơn mọi người khác do thiện ý của mình, nhưng những "lực lượng tài tử, không chuyên nghiệp" không hề cần thiết cho công việc này. Nếu như mình chẳng hề có một kế hoạch hành động được soạn thảo kỹ lưỡng thì sẽ chẳng ăn nhằm gì hết... Mình đã bảo ông ta rằng có một kế hoạch hành động. Lẽ đương nhiên mình đã chẳng có kế hoạch nào sất và mình không thể nói cho ông ta hay dù chỉ một lời về cái kế hoạch ấy. Nhưng mình đã tuyên bố với ông ta rằng mình sẽ công bố kế hoạch của mình, một kế hoạch rất hay, nhưng rất nguy hiểm, có thể đem lại các kết quả mà hoạt dộng của các viên cảnh sát nhà nghề vẫn dẫn tới, chỉ trong trường hợp nếu ông ta hứa với mình rằng sẽ đích thân nhận thực hiện kế hoạch đó. Nhờ có thế mà ông ta hết lòng cảm ơn mình và bảo ông ta có chút thì giờ nào để soạn ra được một kế hoạch như thế. Nhưng ở đây mình đã nhận thấy là có chỗ dựa, hơn thế nữa, ông ta hỏi liệu mình có thể tiết lộ kế hoạch đó cho ông ta biết hay không. Mình đã làm điều đó. Mình kể cho ông ta nghe một thứ huyễn hoặc vô cùng mà trước đó một giây mình chẳng có một chút khái niệm nào hết, tự mình cũng chẳng hay điều đó xuất hiện từ đâu mà lọt vào đầu mình. Mình bảo ông ta rằng trong mọi thời khắc của một tuần thì nổi bật lên một giờ có ảnh hưởng thần bí, kỳ lạ nào đó đến con người ta. Ấy là giờ chúa Kitô biến khỏi ngôi mộ của Người để xuống địa ngục, tức là giờ thứ sáu buổi chiều ngày cuối cùng của tuần lễ theo lịch Do Thái. Mình cũng nhắc ông ấy rằng chính vào giờ đó, thứ Sáu, giữa năm và sáu giờ đã xảy ra ba vụ tự sát. Mình không thể nói gì hơn nữa với ông ta, mình nhắc ông ta như thế, nhưng sau đó có đề nghị ông ấy chú ý đến Mặc Khải của thánh Giăng. Ngài chánh cẩm nhíu mày tựa hồ như đã hiểu được điều gì đó, ông ta cảm ơn mình và đề nghị đến buổi chiều lại đến nữa. Mình vốn là người chính xác về giờ giấc nên đã đến đúng giờ hẹn tại văn phòng ông ta. Trước mắt ngài cẩm ở trên bàn có cuốn Kinh Tân Ước. Vào thời gian xảy ra chuyện ấy mình cũng có phần khảo cứu tương tự: mình đã đọc hết sách Khải Huyền và chẳng hiểu lời nào trong đó cả. Rất có thể ngài chánh cẩm thông thái hơn mình, bất luận thế nào thì ông ta cũng rất nhã nhặn tuyên bố rằng bất chấp sự ngụ ý tối nghĩa của mình thì ông ta cũng đoán định được kế hoạch mình đưa ra. Sau đó ông ta bảo là saÜn sàng ủng hộ ý muốn của mình và trợ giúp mình ở mức có thể được. Phải thừa nhận rằng ông ta cực kỳ ân cần, cởi mở với mình. Ông ta đã ký kết với bà chủ khách sạn một điều kiện mà theo đó bà ta có bổn phận chăm nưôi mình hoàn toàn trong khách sạn. Ngài chánh cẩm cũng giao cho mình khẩu súng lục rất nhạy và một chiếc còi cảnh sát; các viên cảnh sát trực ban được lệnh phải thường xuyên hơn nữa đi tuần phòng dọc con phố nhỏ Alfred Stevence và saÜn sáng tới chỗ mình ngay khi có một dấu hiệu mình đưa ra. Nhưng quan trọng hơn hết là việc ngài đã đặt trong phòng mình một chiếc điện thoại để bàn, tạo cho mình điều kiện có thể luôn luôn liên lạc được với đồn cảnh sát. Đồn cảnh sát cách đây cả thảy có bốn phút đi bộ, và bởi thế mình sẽ được trợ giúp rất nhanh nếu có xảy ra chuyện gì khẩn trương. Sau khi lưu ý đến tất cả những lẻ nói trên thì mình không thể hình dung mình sợ cái gì cơ chứ. Thứ Ba, ngày mồng Một tháng Ba. Cả hôm qua lẫn hôm nay chẳng có chuyện gì xảy ra. Bà Dubonnais đã đem đến một sợi dây mới để lồng rèm cửa lấy từ phòng bên cạnh, vì giờ đây trong khách sạn này phần lớn phòng là trống vắng. Nói chung, bà tận dụng bất cứ dịp nào đến chỗ mình, và mỗi lần ấy bà đếu đem một cái gì đó tới. Mình đề nghị bà kể lại một lần nữa cho mình nghe toàn bộ chi tiết về những gì đã xảy ra trong căn phòng mình đang ở, song mình chẳng biết thêm điều gì mới nữa cả. Bà ta có một ý kiến độc đáo riêng về nguyên nhân các vụ tự sát. Đối với nhà nghệ sĩ thì bà nghĩ rằng ở đây có dính líu đến một cuộc tình bất hạnh: trước vụ việc đó một năm thì anh này cũng đã từng sống ở đây và có một thiếu phụ trẻ thường ghé thăm anh ta, nhưng lần này thì chẳng thấy bóng dáng cô ta đâu nữa. Còn về ông người Thụy Sỹ thì bà ta không rõ điều gì đã buộc ông ta đi đến một quyết định chết người đến thế, nhưng làm sao mà hiểu hết lòng người? Chà, còn ông trung sĩ thì chẳng nghi ngờ gì nữa, ông ta tự tử chỉ là để chọc tức cô gái ấy mà thôi. Phải nói rằng những lời giải thích của bà Dubonnais mang cái nét nông cạn nào đấy, nhưng mình cứ để bà ta thả sức nói dông nói dài vì dẫu sao điều đó cũng khiến mình được giải trí. Thứ Năm, ngày mồng Ba tháng Ba. Vẫn chưa có điều gì mới. Ngài chánh cẩm gọi điện cho mình chừng hai lần một ngày, mình đáp lại rằng mình thấy rất khỏe, có lẽ lời báo cáo ấy không hoàn toàn làm ông ta thấy thỏa mãn. Mình lấy các cuốn sách y học ra và bắt đầu nghiên cứu, như vậy sự giam hãm tự nguyện sẽ mang lại cho mình ít ra một lợi ích nào đó chứ. Thứ Sáu, ngày mồng Bốn tháng Ba, hai giờ chiều. Mình ăn trưa thật ngon miệng: bà chủ đã đãi mình một nửa chai sâm banh cho bữa trưa. Đó quả là nữa ăn thịnh soạn đích thực dành cho kẻ tử tội. Bà ấy nhìn mình tựa hồ mình đã chết đến ba phần tư rồi. Khi rời phòng, nước mắt lưng tròng, bà ấy đề nghị mình đi theo ra cùng: có lẽ bà ấy sợ mình cũng sẽ treo cổ tự vẫn "để chọc tức cô ấy". Mình cẩn thận xem xét cái dây mới treo rèm cửa. Như thế có nghĩa là bây giờ mình phải thắt cổ bằng nó chăng? Hừm, mình có quá ít mong muốn để làm việc đó. Hơn nữa, cái dây này cứng quèo và thô nhám khó mà buộc thành thòng lọng được; cần phải có một ham muốn lớm lao để mà theo gương ba kẻ xấu số kia. Giớ mình ngồi bên bàn, bên trái là cái điện thoại, bên phải có khẩu súng lục. Mình không hề cảm thấy dù chút ít hoảng sợ, nhưng trong thân tâm có sự tò mò. Sáu giờ chiều. Chẳng gì xảy ra cả, suýt chút nữa mình nói: thật tiếc! Cái giờ độc địa chết chóc ấy đã đến và đã qua, và nó hoàn toàn giống như các thời khắc khác mà thôi. Tất nhiên mình sẽ không phủ định rằng có những khoảnh khắc mình cảm thấy một nỗi ham muốn không gì chế ngự nổi được lại gần cửa sổ, quả đúng như vậy, nhưng mà hoàn toàn vì những động cơ khác! Ngài chánh cẩm đã gọi điện dễ đến mười lần vào khoảng giữa năm giờ và sáu giờ, ông ta cũng tỏ vẻ sốt ruột như chính mình vậy. Nhưng đối với bà Dubonnais thì bà ta thấy hài lòng: qua suốt một tuần rồi mà tay khách trọ ở phòng số bảy vẫn không treo cổ tự vẫn. Thật không tin được! Thứ Hai, ngày mồng Bảy tháng Ba. Mình bắt đầu tin rằng sẽ chẳng phát hiện ra điều gì hết và mình có khuynh hướng nghĩ về việc tự tử của ba người trước đây ở căn phòng này là một sự ngẫu nhiên đơn giản. Mình đã yêu cầu ông cẩm thông báo lần nữa toàn bộ các chi tiết của ba vụ tự sát, bởi vì mình thấy rõ là nếu thâm nhập kỹ vào toàn bộ các cảnh huống thì cuối cùng có thể đối mặt với nguyên nhân thực sự. Còn đối với mình thì mình sẽ ở đây lâu chừng nào có thể tùy theo sự việc. Tất nhiên mình không biết Paris, nhưng mình ở đây không mất tiền và được cấp dưỡng rất tốt. Cần phải nói thêm là mình học nhiều, tự cảm thấy rất hài lòng với việc học tập. Và cuối cùng còn có một nguyên nhân níu giữ mình ở đây nữa. Thứ Tư, ngày mồng Chín tháng Ba. Như vậy, mình đã tiến thêm một bước. Nàng Clarimoda. Chà, chính mình còn chưa kể gì về nàng Clarimoda cả. Thế là, nàng là "nguyên nhân thứ ba" của mình mà vì đó mình muốn ở lại đây, và vì nàng mà mình đã muốn lại chỗ cửa sổ vào cái giờ "tai ương" ấy, song tuyệt nhiên không phải là để treo cổ. Clarimoda, nhưng vì sao mình lại gọi nàng như vậy? Mình không có một khái niệm nào dù nhỏ bé nhất về tên gọi của nàng, nhưng vì sao lúc đó ở nơi mình bỗng xuất hiện ý muốn gọi nàng là Clarimoda. Và mình saÜn sàng đánh cuộc rằng chính tên nàng là như thế nếu như khi nào có dịp hỏi tên nàng. Mình đã nhận ra Clarimoda vào ngày đầu tiên. Nàng sống ở phía bên kia của con phố rất hẹp mà khách sạn nơi mình ở nằm tại đó: cửa sổ nhà nàng ở đối diện đúng cửa sổ phòng mình. Nàng ngồi sau tấm rèm bên cửa sổ. Tiện đây cần nói rằng nàng bắt đầu nhìn mình trước khi mình nhàn nàng, rõ ràng là nàng quan tâm đến mình. Ở đây chẳng có gì đáng ngạc nhiên, cả phố biết vì sao mình ở đây, bà Dubonnais đã săn sóc cho việc mình cư ngụ nơi bà. Cam đoan rằng mình không thuộc số những người rất đa tình, mình luôn thận trọng trong những mối quan hệ với phụ nữ. Khi mà người ta từ tỉnh lẻ tới Paris để học nghề y khoa và túi tiền vơi cạn thậm chí cũng không đủ để ít ra được ăn no một lần trong ba ngày thì đâu còn dám nghĩ tới tình yêu. Như vậy, mình không nổi trội về kinh nghiệm ái tình và lần này, có lẽ, mình đã xử sự thật quá ngốc nghếch. Dù thế nào đi nữa thì nàng khiến mình bởi vì nàng đúng là con người như thế. Lúc đầu mình đâu có dám nghĩ đến việc gây dựng quan hệ với cô nàng hàng xóm sống đối diện phòng mình. Mình quyết định là sống ở đây chỉ để tiến hành các quan sát; nhưng nếu là như vậy thì dù mình có muốn thì ở đây cũng chẳng có gì mà làm, thế cho nên mình liền bắt đầu quan sát cô hàng xóm. Người ta không thể nào mà cứ suốt ngày cắm cúi đọc sách chẳng dứt ra để ngẩng đầu lên. Hơn nữa, mình đã nói là có lẽ Clarimoda sống một mình trong căn phòng nhỏ ấy. Phòng có ba cửa sổ, nhưng nàng luôn luôn ngồi bên cánh cửa sổ đối diện cửa sổ phòng mình, nàng ngồi và kéo sợi nên cái xa quay sợi cổ xưa xinh xinh. Mình đã từng được thấy một cái xa quay sợi như thế ở nhà bà mình, nhưng bà không bao giờ sử dụng nó mà giữ gìn nó như một hoài niệm về một người thân nào đó của bà đã đi xa; thậm chí mình còn không biết là thời nay người ta dùng những cái xa quay sợi như thế. Cần nói thêm là cái xa quay sợi của Clarimoda nhỏ xinh và duyên dáng, màu cái xa ấy trắng hết và có lẽ nó được làm bằng ngà voi; có thể nàng xe những sợi chỉ cực thanh mảnh bằng cái xa quay sợi ấy. Nàng ngồi sau rèm cửa suốt ngày và làm việc không nghỉ, nàng chỉ ngöøng việc khi trời đổ tối. Dĩ nhiên vào những ngày trời ảm đạm này thì ở trên phố mình ở chóng tối lắm, vào lúc năm giờ chiều là đã nhập nhoạng rồi. Nhưng chẳng bao giờ mình nhìn thấy ánh sáng đèn trong phòng nàng cả. Vẻ ngoài của nàng thế nào nhỉ? Điều đó thì mình chẳng biết rõ ràng. Mái tóc đen của nàng vồng lên như sóng, còn khuôn mặt nàng nom rất xanh xao. Mũi nàng hẹp và nhỏ với đôi cánh mũi phập phồng, đôi môi nàng cũng lợt lạt và mình có cảm giác hàm răng nhỏ của nàng sắc như răng dã thú. trên đôi mí mắt có những vết quầng thâm, nhưng khi nàng ngước mắt nhìn lên thì cặp mắt to đen thẫm của nàng long lanh. Song mình cảm nhận tất cả những vẻ ấy có lẽ nhiều hơn là thực tế. Vì thực khó mà nhận ra cái gì đó rành rẽ sau tấm rèm buông. Có một chi tiết. Nàng luôn luôn vận chiếc áo váy màu đen cao cổ có những chấm hạt đỗ màu tím nhạt. Nàng lúc nào cũng mang đôi găng tay dài màu đen, có thể nàng làm vậy do sợ hỏng đôi bàn tay vì công việc. Những ngón tay thanh mảnh và dài ấy thoăn thoắt lựa các sợi chỉ và kéo căng chúng gợi lên nơi mình một ấn tượng lạ lùng: nom chúng hệt như những con côn trùng nào đó có những cái cẳng dài. Còn quan hệ giữa chúng mình với nhau thì sao đây? Phải thừa nhận rằng hiện thời những quan hệ ấy rất hời hợt, nhưng dẫu sao mình vẫn cảm thấy trên thực tế chúng sâu sắc hơn rất nhiều. Mọi sự bắt đầu từ việc nàng nhìn sang cửa sổ phòng mình và mình nhìn sang cửa sổ phòng nàng. Và có lẽ mình được nàng thích bởi vì có một đôi lần khi mình đi lại nhìn nàng thì nàng mỉm cười với mình, và tất nhiên mình mỉm cười đáp lại. Vậy là suốt hai ngày bọn mình mỉm cười với nhau nhiều hơn. Sau đó gần như cứ một tiếng mình lại quyết định cúi chào nàng, nhưng mỗi lần định như thế thì, một tình cảm vô thức nào đó lại bảo mình chớ có làm. Cuối cùng thì mình cũng quyết định thực hiện ý định này: hôm nay sau bữa ăn trưa. Và Clarimoda đã đáp lại cái cúi chào của mình. Tất nhiên khó nhìn thấy vẻ gật đầu của nàng nhưng dù sao mình cũng nhìn thấy điều đó thật rõ. Thứ Năm, ngày Mười tháng Ba. Hôm qua mình đã ngồi lâu với đống sách vở. Mình không thể nói rằng mình đã học thật chuyên tâm. Không, mình đã xây những lâu đài cát và ước mơ về Clarimoda. Mình ngủ không yên giấc, nhưng mình đã ngủ quá giấc đến gần trưa. Khi mình đến gần cửa sổ thì mình nom thấy Clarimoda. Mình chào nàng và nàng gật đầu đáp lại. Nàng mỉm cười và nhìn mình hồi lâu không rời mắt. Mình muốn học, nhưng mình không thể tìm được sự yên tĩnh trong tâm. Mình ngồi bên cửa sổ và bắt đầu ngắm nàng. Lập tức mình thấy nàng cũng đặt hai bàn tay lên đầu gối. Mình bèn giật sợi dây để kéo tấm rèm sang bên. Nàng cũng làm y hệt như thế hầu như cùng một khoảnh khắc. Cả hai bọn mình đều cười và nhìn nhau. Mình mường tượng cả hai ngồi như thế suốt cả một giờ. Sau đó lại bắt tay vào việc xe chỉ của mình. Thứ Bảy, ngày Mười hai tháng Ba. Thời gian trôi nhanh quá. Mình ăn, uống và ngồi bên bàn viết. Hút xong một điếu tẩu, mình cắm cúi đọc sách. nhưng mình chẳng đọc được một dòng nào hết. Mình cố gắng tập trung, nhưng mình đã biết trước rằng việc đó chẳng dẫn đến đâu cả. Sau đó mình tiến lại cửa sổ. Mình gật đầu, Clarimoda đáp lại. Bọn mình mỉm cười với nhau không rời mắt suốt hàng giờ. Hôm qua vào lúc sáu giờ chiều có một cảm giác lo âu choáng ngợp lấy mình. Trời đổ tối rất sớm và mình cảm thấy ghê sợ thế nào ấy. Mình ngối bên chiếc bàn viết và chờ đợi. Mình cảm thấy có một sức mạnh nào đó không thể cưỡng nổi hút mình lại cửa sổ, tất nhiên, mình không có ý định treo sổ đâu mà chỉ đơn thuần muốn nhìn Clarimoda. Cuối cùng mình nhảy ra khỏi ghế và nấp mình sau tấm rèm. Mình có cảm giác chưa bao giờ lại nhìn thấy nàng rõ ràng đến thế mặc dù trời đã khá tối rồi. Nàng vẫn đang xe sợi nhưng đôi mắt nàng đã hướng về mình. Cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong lòng mình, nhưng đồng thời mình nếm trải một nỗi khiếp sợ mơ hồ. Tiếng chuông điện thoại reo vang. Mình nổi cáu với lão chánh cẩm khó chịu này, người ta đã cắt đứt dòng suy tưởng của mình khỏi những phút mộng ảo kia bằng những câu hỏi xuẩn ngốc liên miên. Sáng nay ông ta cùng bà Dubonnais đến phòng mình. Bà chủ rất hài lòng với mình, bà ta thấy hoàn toàn vui vẻ với việc mình đã sống hai tuần trong phòng số bảy. Song ngài chánh cẩm đòi hỏi có những kết quả cụ thể. Mình đã nói với ông ấy một số ngụ ý bí ẩn về việc mình đã lần ra một dấu vết rất lạ lùng và con lừa đó đã tin mình. Bất luận thế nào thì mình cũng sẽ còn sống ở đây lâu, và đấy chính là điều mong muốn duy nhất của mình. Nhưng mình mong ở đây không phải vì những món ăn và cái hầm rượu của bà Dubonnais, lạy Chúa, mình mau chóng trở nên thơ ơ tất cả những điều đó khi mà hàng ngày được ăn được uống đến no nê. Cái lý do chính chỉ là vì cái cửa sổ mà bà ta ghét cay ghét đắng và sợ hãi, nhưng mình lại yêu quý vì từ đó mình thấy được Clarimoda. Khi bật đèn phòng mình thì mình không còn nhìn thấy nàng nữa. Mình căng mắt để xem liệu nàng có ra khỏi nhà không, nhưng chưa bao giờ mình nom thấy nàng ngoài phố cả. Mình có một cái ghế bành tiện lợi và êm ái cùng một cái chao màu xanh là cây che ngọn đèn, và cái đèn ấy tỏa cho mình sự âm áp và tiện nghi. Ngài chánh cẩm đã mang cho mình một gói thuốc hút, chưa bao giờ mình được hút loại thuốc ngon như thế... Tuy nhiên mình cũng không thể học hành được cho dù; có tất cả những thứ đó. Mình tự bắt mình phải đọc hết hai hay ba trang, nhưng sau đó trong đầu mình xuất hiện một ý nghĩ cho thấy mình chẳng hiểu chữ nào trong số những điều vừa đọc. Mắt mình ghi nhận các con chữ nhưng đầu óc mình chối bỏ tư duy. Thật lạ lùng! Cứ như trong đầu mình đã treo tấm khẩu hiệu: "Cấm vào" vậy. Cứ như trong đầu chỉ cho phép vào độc một ý nghĩ: Clarimoda. Chủ nhật, ngày Mười ba tháng Ba. Sáng hôm nay mình nhìn thấy một cảnh tượng nhỏ. Mình đi đi lại lại ngoài hành lang khi người hầu phòng đang dọn dẹp phòng mình. Trên khuôn cửa sổ bé trông ra sân có một cái mạng nhện, con nhện vườn béo mẫm đang ở giữa mạng. Bà Dubonnais không cho phép quét bỏ đi vì giống nhện mang vận may mắn tới, và nếu trong nhà không có nhện thì sẽ gặp điều kia xuôi xuống theo một sợi tơ, nhưng người yêu của nó giờ đây cũng làm theo cách đó. Cả hai con nhện rơi xuống bệ cửa sổ; con đực gắng hết sức bình sinh để thoát khỏi sự tróc nã. Nhưng muộn mất rồi, bạn tình của nó đã dùng những cặp cẳng mạnh khỏe quặp chặt lấy nó và kéo nó về giữa tấm mạng. Đó chính là nôi vừa mới hoan lạc của chúng, giờ trở thành nơi xử trảm. Thoạt đầu gã tình nhân kia toan kháng cự, nó nguều ngoào co giật những cái chân yếu mềm của nó nhằm cố thoát ra khỏi những gọng kìm ghê khiếp kia. Song cô bạn tình không nhả nó ra chút nào. Nó dùng tơ nhện quấn chặt con đực trong vài phút để nó không thể động cựa được dù chỉ một cái chân. Sau đó con cái dùng những gọng kìm bám chặt kia đè con đực và bắt đầu ngấu nghiến hút dòng máu tươi trẻ từ cơ thể gã bạn tình của nó. Mình đã nom thấy lúc cuối cùng con cái khinh bỉ hất ra khỏi tấm mạng nhện cái cục lầy nhầy méo mó kia gồm những cái cẳng và lớp da bị những sợi tơ quấn chặt. Ái tình của những con côn trùng kia là như vậy đấy! Chà, mình rất mừng vì mình không phải là con nhện đực trẻ trung đó. Thứ Hai, ngày Mười bốn tháng Ba. Mình hoán toàn thôi không nhìn vào sách vở nữa. Suốt ngày mình ngồi bên cửa sổ. Thậm chí khi trời sập tối mình vẫn tiếp tục ngồi đó. Những lúc ấy mình không còn thấy nàng nhưng mình nhắm mắt lại và hình ảnh của nàng hiển hiện trước mắt. Chà, trong nhật ký mình đã kể về bà Dubonnais, về ngài chánh cẩm, về hai con nhện và về nàng Clarimoda. Nhưng chưa có lời nào về những phát hiện mà mình phải có trong căn phòng này. Mình có lỗi trong việc ấy hay không nhỉ? Thứ Ba, ngày Mười lăm tháng Ba. Bọn mình đã nghĩ ra một cuộc chơi lạ lùng gồm Clarimoda và mình, và hai đứa mình chơi trò chơi ấy cả ngày. Mình gật đầu với nàng và nàng cũng đáp lại ngay bằng một cái gật đầu. Sau đó mình bắt đầu gõ các đầu ngón tay lên mặt kính; khi nàng vừa nhận ra điều đó là nàng thực hiện cũng hệt như thế ngay. Mình ra hiệu với nàng bằng tay, nàng cũng đáp như vậy; mình mấp máy môi như đang nói chuyện với nàng và nàng bắt chước ngay lập tức. Mình vuốt mái tóc lại đằng sau gáy và nàng cũng đưa tay lên trán tức thì. Những điều đó có vẻ hoàn toàn như con trẻ vậy, thế là cả hai bọn mình đều cười, mà chỉ khẽ mỉm cười, còn mình cũng có cảm giác mình cũng mỉm cười y hệt như thế. Song tất thảy những điều đó tuyệt không đếm mức mù quáng, ngốc nghếch như đã có vẻ là vậy. Đó không phải là một sự bắt chước nhau một cách đơn thuần vì nếu vậy thì cả hai chúng mình sẽ mau chán lắm. Không, ở đây sức mạnh ái tình cùa các ý nghĩ giữ một vai trò tích cực. Sự thể là Clarimoda tức thời bắt chước cử động dù chỉ nhỏ nhoi nhất của mình: khi nàng vừa nhìn thấy điều mình làm thì nàng làm điều đó ngay tắp lự; đôi khi mình mường tượng thấy toàn bộ các cử động của nàng trùng đồng thời với các cử động của mình. Chính điều đó đã khiến mình thán phục vì mình luôn luôn thực hiện những gì mới mẻ, không lường trước, bởi vậy có thể thực sự sửng sốt khi thấy nàng nắm bắt tất cả thực nhanh. Đôi khi mình bỗng nảy ý định làm cho nàng bối rối. Mình làm vài cử động liên tiếp nhau, sau đó lặp lai lần nữa và lần nữa. Cuối cùng, đến lần thứ tư mình vẫn làm cùng điều đó nhưng theo trình tự khác hay cố ý bỏ sót một động tác nào đó và làm một cử động mới thay vào. Việc đó tựa hồ trò chơi của trẻ con "Đàn chim bay". Và thực khó lòng tin được khi thấy Clarimoda không khi nào nhầm hết, mặc dù mình thực hiện các cử động ấy nhanh đến mức dường như không thể nào nắm bắt ngay được những cử động đó. Suốt nhiều ngày trôi qua như thế. Nhưng chưa bao giờ mình có cảm nghĩ đang tiêu phí thì giờ, ngược lại, mình có cảm giác chưa bao giờ lại làm một công việc quan trọng hơn thế. Thứ Tư, ngày Mười sáu tháng Ba. Liệu có lạ lùng hay không khi mình chưa bao giờ nảy ra ý nghĩ chuyển những mối quan hệ của mình với Clarimoda sang một cơ sở thực tế hơn chứ không chỉ giới hạn bằng tró chơi này? Đêm qua mình nghĩ lâu về điều này. Vì mình chỉ cần đội mũ, mặc áo bành tô rời tầng hai xuống đất. Chỉ cần đi năm bước qua phố và sau đó lại leo thang gác lên tầng hai. Trên cửa ra vào dĩ nhiên có treo tấm biển nhỏ có đề chữ "Clarimoda". Chà, cái tên Clarimoda, và sau đó là gì nữa? Mình không biết phải làm chính điều gì nữa, nhưng tên nàng Clarimoda được viết trên tấm biển cơ mà. Sau đó mình gõ cửa và... Mình hình dung tất cả những điều ấy hoàn toàn rõ ràng, mình tưởng tượng thật rành rẽ, rõ ràng từng cử chỉ nhỏ nhất mà mình sẽ thực hiện. Thế nhưng mình không tài nào hình dung được điều gì sẽ xảy ra sau đó. Cánh cửa ra vào mở ra, điều này mình có thể tưởng tượng được. Nhưng mình dừng lại trước cửa và nhìn sâu vào bóng tối nơi mà mình không tài nào nhận thấy cái gì cả. Nàng không xuất hiện vì mình chẳng thấy gì hết, vả lại, nói chung thì ở đó chẳng có gì cả. Mình chỉ nhìn thấy bóng tối đen kịt. Đôi khi mình có ý nghĩ rằng có lẽ chỉ tồn tại có nàng Clarimoda người mà mình nom thấy ở đó bên cửa sổ và đang cùng tham gia trò chơi với mình. Thậm chí mình không thể hình dung người đàn bà ấy sẽ có dáng vẻ thế nào khi đội mũ hoặc vận chiếc áo váy khác chứ không phải bộ áo váy điểm các chấm màu tím nhạt; mình không tài nào tưởng tượng được ra nàng khi chẳng có đôi găng tay màu đen ấy. Nếu như mình có gặp nàng ngoài phố hay khi nàng đang ăn hay uống trong tiệm, hoặc đơn thuần khi nàng đang tán gẫu, không, thậm chí nghĩ đến điều đó cũng thật nực cười rồi, mình không thể hình dung bức tranh ấy đến mức như vậy được. Thảng hoặc mình tự hỏi xem mình có yêu nàng không. Mình không thể trả lời điều này được vì mình đã được yêu bao giờ đâu. Nhưng nếu cái tình cảm mà mình đang trải nghiệm với Clarimoda thực tế là tình yêu thì đây là cái gì đó hoàn toàn khác những gì mình đã biết nơi bạn bè hay mình đã đọc trong tiểu thuyết. Mình quả là khó hiểu rõ những cảm giác của chính mình. Nói chung là khó suy nghĩ về một lý do gì đấy không liên quan trực tiếp đến Clarimoda, hay đúng hơn, đến trò chơi của bọn mình. Bởi không thể phủ nhận rằng thực chất trò chơi này là choán hết tâm khảm mình chứ không phải điểu gì khác. Và dù thế nào đi chăng nữa, mình hiểu ra cái lý do ấy. Ôi nàng Clarimoda... Ôi chao, tất nhiên nàng quyến rũ mình phải khao khát nàng. Nhưng có một cảm giác khác hòa lẫn với điều đó, dường như mình sợ hãi một điều gì đấy. Mình sợ chăng? Không, không phải thế, đó có thể là sự ngượng ngùng, với mình thì nỗi hoảng sợ mơ hồ trước một cái gì đó vẫn chưa hề rõ rệt. Nhưng chính cái nỗi hoảng sợ ấy lại là cái gì đó đè nén, một cảm giác gì đấy ngọt ngào, nhưng nó không cho phép mình tiếp cận nàng. Mình cảm thấy dường như mình đang chạy quanh nàng trong một cái vòng rộng, thỉnh thoảng đến gần nàng, sau đó lại chạy xa khỏi nàng. lao tới một nơi khác, lại tới gần và lại chạy xa. Nhưng rốt cuộc, mình tin chắc như vậy, muốn gì thì gì mình cũng chẳng hề tiếp cận được với nàng. Clarimoda ngồi bên cửa sổ và xe chỉ. Nàng xe những sợi chỉ dài, mảnh, mảnh vô cùng. Từ những sợi chỉ ấy nàng sẽ dệt nên tấm vải. Không biết cái gì sẽ được làm nên từ vải đó. Mình thậm chí không hiểu làm sao nàng có thể dệt được vải từ những sợi chỉ mỏng mảnh êm ái đó mà không làm rối tung và làm đứt. Trên tấm vải nàng dệt sẽ có những hoa văn kỳ ảo, những con thú cổ tích và những khuôn mặt kỳ lạ. Ồ mình đang viết gì nhỉ? Thì đúng là mình cũng không thấy nàng đang xe cái gì vì những sợi chỉ của nàng quá mỏng mảnh. Tuy nhiên mình cảm nhận rằng công việc của nàng chính là việc mà mình đang hình dung khi mình nhắm mắt lại. Chính là công việc đó. Một cái lưới lớn với nhiều hình nơi ấy: những con thú cổ tích với bao khuôn mặt thực kỳ lạ. Thứ Năm, ngày Mười bảy tháng Ba. Mình có một trạng thái lạ lùng. Hầu như mình chẳng nói chuyện với ai, thậm chí cả với bà Dubonnais nữa, với người hấu phòng thì mình chỉ chào hỏi qua loa. Ngay thời gian dành để ăn cũng phải dè xẻn vì mình chỉ muốn ngồi bên cửa sổ và tiếp tục trò chơi với nàng. Trò chơi đó gây hưng phấn, thực vậy, nó kích thích mình. Và lúc nào mình cũng có cảm giác dường như ngày mai phải có một điều gì đó sẽ xảy ra. Thứ Sáu, ngày Mười tám tháng Ba. Đúng, đúng, hôm nay phải xảy ra một cái gì đó. Mình tự nhắc lại thật to để nghe thấy giọng nói của mình. Mình tự nhủ rằng mình ở đây chỉ là vì việc đó. Nhưng sự thể tồi tệ hơn cả là việc mình thấy hoảng sợ. Đó là nỗi sợ cái điều có thể xảy ra với mình chính là những gì đã xảy đến với những kẻ xấu số ở đây từ trước tại căn phòng này, nó hòa trộn với nỗi kinh sợ trước nàng Clarimoda. Mình không thể tách biệt được nỗi sợ này với nỗi sợ kia nữa. Mình thấy hoảng hốt, mình những muốn kêu lên. Sáu giờ chiều. Lúc đầu là đôi lời, sau đó mình sẽ cầm lấy mũ và áo bành tô. Khi đồng hồ điểm năm giờ, sức lực mình đã cạn. Ồ, giờ đây mình biết rõ là có một điều đặc biệt nào đó vào sáu giờ của ngày trước ngày cuối trong tuần. Bây giờ mình đã không còn cười nhạo cái câu chuyện đùa cợt mà mình đã nghĩ ra để phỉnh ngài chánh cẩm nữa. Mình ngồi trong ghế bành và hết sức bình sinh cố gắng không rời khỏi ghế. Nhưng mình bị thu hút, bị giật ra tới cửa sổ. Mình muốn được chơi đùa với Clarimoda bằng bất kỳ giá nào, nhưng nỗi kinh hoàng trước cái cửa sổ đã len lỏi tới. Mình cũng thấy người Thụy Sỹ, vóc dáng to lớn với cái cổ mập béo và chòm râu bạc. Mình cũng thấy tay nghệ sĩ dáng cân đối và ông trung sĩ vạm vỡ, khỏe mạnh. Mình đã nom thấy cả ba người, người này tiếp sau người kia treo cổ trên cửa sổ dưới chính cái móc kia, mồm họ há hốc và những cái lưỡi thè dài ra. Rồi sau đó mình cũng nhìn thấy chính mình bên cạnh họ. Ôi, thật kinh khủng! Mình cảm thấy nỗi kinh hoàng choáng ngợp trước cái thanh ngang cửa sổ và cái móc ghê khiếp kia cũng như trước nàng Clarimoda. Nàng hãy tha thứ cho mình, nhưng mọi sự là như thế, trong nỗi kinh hoàng khốn khổ của mình lúc nào hình ảnh nàng cũng lên đến cùng với hình ảnh ba con người bất hạnh bị chết treo, chân họ thõng quệt xuống sàn. Sự thật là chẳng có khoảnh khắc nào lại xuất hiện sự mong muốn tự treo cổ nơi mình cả; vì thế nên mình không sợ mình sẽ làm điều đó. Không, đơn thuần là mình sợ một cái gì đó khủng khiếp, vô định mà chắc phải xảy ra. Nơi mình có một nỗi ước mong khát khao khó cưỡng được là đứng dậy và tiến lại chổ cửa sổ bất chấp tất cả. Và chính mình đã muốn làm điều đó... Vừa khi ấy điện thoại réo vang. Mình nhấc ống nghe, và chẳng hề nghe thấy những gì người ta nói, mình liền kêu to: "Xin hãy đến ngay! Đến ngay bây giờ!". Dường như tiếng kêu thất thanh ấy đã xua tan mọi bóng đen khủng khiếp trong mình ở một khoảnh khắc. Mình thấy yên tâm trong một phút giây ngắn ngủi. Mình lau mồ hôi rịn ra trên trán và uống hết cốc nước, đoạn bắt đầu suy tính xem cần nói gì với ngài chánh cẩm khi ông ta tới. Cuối cùng mình lại cửa sổ, gật đầu và mỉm cười. Cả Clarimoda cũng gật đầu đáp lại. Năm phút sau ngài chánh cẩm đã có mặt trong phòng. Mình bảo ông ta rằng đã dò ra được dấu vết đích thực. Nhưng hôm nay ông phải chiều mình đừng gặn hỏi gì hết, mình sẽ kể ông ấy nghe vào thời gian gần nhất. Cái dáng tức cười nhất là ở chổ khi mình bịa ra điều đó thì mình đã tin tưởng chắc chắn là mình nói sự thật. Và bây giờ đây thì có lẽ mình thấy điều đó là trái với lương tâm mình. Hoàn toàn có thể ông ta đã nhận ra trạng thái tâm thần lạ lùng của mình, và đặc biệt khi mình thấy khó khăn trong việc giải thích tiếng kêu trong điện thoại và toan tính một cách phí công muốn thoát ra khỏi cảnh huống khó khăn này. Ông ta chỉ nói với mình rất nhả nhặn để mình không bối rối trước ông ta vì ông hoàn toàn phục tùng mình, bổn phận của ông ta là như thế. Ông ta cứ đến một cách vô ích mười hai lần thì tốt hơn là cứ bắt mình phải đợi khi ông thấy có nhu cầu cần đến. Sau đó ông ta mời mình đi cùng ông vào buổi tối hôm ấy để nguôi ngoai đi phần nào vì cứ ở một mình lâu trong phòng thì chẳng khỏe khoắn chút nào. Mình nhận lời mời của ông mặc dù mình thấy điều này là rất khó chịu, thế là mình chẳng thích thú gì phải chia tay với căn phòng mình bây giờ. Thứ Bảy, ngày Mười chín tháng Ba. Mình và ngài chánh cẩm đã ghé quán "Gaite Rochehouart", sau đó đến "Cigale" và "Lune Rousse". Ngài chành cẩm nói đúng: với mình quả thật rất có ích khi được ra hít bầu không khí trong lành và mới mẻ. Lúc đầu mình có cảm giác khó chịu, dường như mình là một kẻ đào ngũ, trốn chạy là cái cớ của mình. Nhưng rồi sau đó cái cãm giác đó trôi qua: ngài chánh cẩm và mình đã uống nhiều, cười rồi tán gẫu. Sáng nay khi bước tới cửa sổ, mình nhìn thấy Clarimoda và mường tượng rằng mình đã đọc được sự trách móc trong cái nhìn của nàng. Nhưng có thể đó là sự tưởng tượng của mình thôi vì thực ra làm sao nàng biết được việc mình chiều qua đi vắng? Vả lại mình chỉ cảm nhận thấy điều đó trong một khoảnh khắc, rồi sau đó lại nhận ra nụ cười nơi nàng. Bọn mình đã theo cuộc chơi cả ngày. Chủ nhật, ngày Hai mươi tháng Ba. Chỉ có hôm nay mình mới viết được vì bọn mình chơi suốt ngày hôm qua. Thứ Hai, ngày Hai mươi mốt tháng Ba. Hai đứa mình chơi cả ngày. Thứ Ba, ngày Hai mươi hai tháng Ba. Vâng, hôm nay bọn mình vẫn tiếp tục việc thường ngày. Không có gì khác cả. Đôi khi mình tự hỏi: thực sự mình đang làm điều đó để làm gì? Hoặc: điều này sẽ dẫn đến cái gì, bằng việc ấy mình muốn đạt được điều gì đây? Nhưng chưa có khi nào mình trả lời những câu hỏi ấy bởi vì mình không hề muốn gì khác ngoài chỉ một điều mà thôi. Và điều phải xảy ra chính là cái mà mình đang khao khát. Vào những ngày khi bọn mình nói chuyện với nhau, tất nhiên không hề phát âm một lời nào cả. Đôi khi hai đứa mấp máy môi, nhưng phần lớn thời gian bọn mình chỉ nhìn ngắm nhau. Nhưng cả hai đứa rất hiểu nhau. Mình đã đúng: Clarimoda đã quở trách vì việc mình bỏ đi vào thứ Sáu tuần trước. Thế là mình xin lỗi và bảo rằng về phía mình như thế thật ngốc nghếch và tồi tệ. Nàng tha lỗi và mình hứa sẽ không đi chơi vào thứ Sáu tới nữa. Rồi bọn mình hôn nhau, áp chặt đôi môi vào cửa kính. Thứ Tư, ngày Hai mươi ba tháng Ba. Giờ đây mình đã hiểu là mình đang yêu nàng. Đúng, đúng là như vậy vì mình đã phải lòng nàng say đắm. Cứ để cho mọi người khác nghĩ tình yêu phải là cái gì khác hơn thế cơ. Nhưng chẳng lẽ lại có một cái đầu, một cái tai, một cánh tay lại giống hệt nhau ở hàng nghìn người chăng? Tất thảy mọi người đều khác nhau, bởi vậy tình yêu cũng luôn luôn chẳng giống nhau ở từng người. Thật ra mình biết tình yêu của mình hoàn toàn đặc biệt. Nhưng chẳng nhẽ vì thế mà cuộc tình này kém nồng cháy và tươi đẹp hơn sao? Mình hầu như hoàn toàn hạnh phúc trong tình yêu của mình. Giá như chẳng có nỗi kinh sợ như thế! Đôi khi nỗi sợ ấy ngủ thiếp đi và lúc đó mình quên nó đi. nhưng điều này diễn ra chỉ vài phút thôi, sau đó nỗi sợ lại bừng tỉnh trong mình như một con chuột nhắt đáng thương đang tranh đấu với con rắn đẹp đẽ to lớn nhằm thoát ra một cách vô vọng khỏi những cái vòng quấn chặt chẽ. Bày hỡi nỗi sợ nhỏ nhoi ngu xuẩn kia, mi hãy cứ đợi, chẳng bao lâu tình yêu vĩ đại sẽ nuốt chửng mi. Thứ Năm, ngày Hai mươi bốn tháng Ba. Mình vừa có một phát hiện;không phải mình đang chơi với Clarimonda mà nàng đang chơi với mình. Phát hiện đó nảy sinh thế này. Hôm qua mình cứ nghĩ như mọi khi về cuộc chơi của bọn mình. Và mình đã viết ra năm loạt cử động mới khác nhau mà mình dự định dùng để khiến nàng ngạc nhiên vào hôm sau, mỗi động tác được đánh số nhất định. Mình đã luyện tập các cử động này để sau đó thực hiện nhanh hơn, lúc đầu sẽ theo trình tự thuận, sau đó sẽ theo trật tự ngược lại. việc làm đó rất khó, nhưng nó đem tới cho mình một nỗi khoan khoái cực lớn, điều này tựa hồ đã làm cho mình gần gũi với Clarimonda thậm chí cả vào những giây phút mình không nhìn thấy nàng. Mình luyện các động tác đó suốt nhiều giờ, cuối cùng mọi sự đã thuần thục như cháo chảy. Và sáng nay mình đến gần cửa sổ. Bọn mình chào nhau và sau đó trò chơi bắt đầu. Thực là khó tin khi thấy nàng hiểu mình thật nhanh và bắt chước mình ngay lập tức. Vào phút ấy có ai gõ cửa; đó là người hầu phòng mang đôi ủng vào cho mình. Sau khi nhận đôi ủng và trở lại chổ cửa sổ, mình ngẫu nhiên nhìn vào tờ giấy ghi các động tác mình đã luyện tập. Và ngay khi ấy mình đã hiểu rằng khi nãy đứng trước cửa sổ mình chẳng thực hiện bất kỳ động tác đã ghi nào hết. Mình lảo đảo, vịn tay vào lưng ghế bành và thả mình xuống ghế. Mình không tin là như vậy, thế là mình lại nhìn vào những dòng ghi trên tờ giấy. Nhưng đó là sự thật: ban nạy, trước cửa sổ mình đã thực hiện cả loạt động tác, nhưng không có động tác nào là của mình hết. Và nơi mình lại xuất hiện cái cảm giác ấy: cánh cửa, cánh cửa phòng nàng mở rộng. Mình đứng trước cánh cửa mở toang và nhìn: chẳng nhìn thấy gì hết trừ bóng tối mịt mùng dày đặc. Khi ấy mình đã thấy rõ một điều: nếu bây giờ mình bỏ đi thì sẽ được cứu thoát; và mình cảm thấy giờ đây mình có thể ra đi được. Paris đã tỏ ra mạnh hơn nàng Clarimonda trong một khoảnh khắc. Chà, giờ đây mình hoàn toàn chẳng nghĩ gì về điều đó nữa. Lúc này mình chỉ cảm nhận độc tình yêu của mình và nỗi sợ êm đềm sung sướng với nàng. Nhưng vào thời khắc ấy, nỗi sợ này đã tiếp thêm cho mình sức mạnh. Mình đọc lại lần nữa bản ghi chép các động tác và cố gắng ghi nhớ chúng. Sau đó mình lại gần cửa sổ. Giờ mình hoàn toàn hiểu rõ: mình đã không làm một động tác nào trong số những gì mình muốn làm. Khi ấy mình quyết định lấy ngón tay trỏ để xoa mũi nhưng mình lại hôn cửa kính thay vì điều đó. Mình muốn gõ vào kính nhưng thay vì làm thế mình lại dùng tay xoa mái tóc. Vậy giờ đây mình đã thấy rõ: không phải Clarimonda bắt chước cái mình làm, mà ngược lại, mình bắt chước nàng. Và mình thực hiện những cái đó nhanh như chớp đến nỗi mình có ấn tượng dường như quyền chủ động xuất phát từ chính mình. Còn mình vốn tự hào là có ảnh hưởng tới nàng, thì ngược lại mình lại chịu ảnh hưởng của nàng. Tuy nhiên, ảnh hưởng đó êm ái và trìu mến đến mức mình đã suy nghĩ rằng trên thế gian này chẳng có gì tốt đẹp như thế. Mình còn tiến hành vài thử nghiệm nữa. Mình đút cả hai tay vào hai túi quần và quyết tâm không cử động; mình đứng và chăm chú dõi theo nàng. Mình thấy nàng giơ tay lên, nàng cười và nhẹ nhẹ dứ ngón tay trỏ dọa mình. Mình không động đậy. Mình cảm thấy tay phải cứ muốn thoát ra khỏi túi quần, nhưng mình áp chặt các ngón tay vào lớp vải lót. Sau đấy chầm chậm, chầm chậm sau vài phút, các ngón tay rời ra, thế là mình rút tay ra khỏi túi và giơ lên. Rồi mình mỉm cười và cũng dứ ngón tay dọa nàng. Mình cảm thấy không phải mình làm điều đó mà là một kẻ nào khác, cái kẻ mà mình đang theo dõi. Không, không, không phải là như vậy. Chính mình, mình đã làm việc đó, còn kẻ nào khác kia chính là gã đầy sức mạnh đã mong muốn có một phát hiện vĩ đại, nhưng đó không phải là mình đâu. Mình, mình có thiết gì những phát hiện như thế đâu, mình ở đây là để làm theo ý chí của nàng Clarimonda, người mà mình đang yêu trong nỗi sợ ngọt ngào. Thứ Sáu, ngày Hai mươi lăm tháng Ba. Mình đã cắt đứt dây điện thoại. Mình không muốn ngài chánh cẩm xuẩn ngốc ấy quấy rầy mình bất cứ phút nào, vả lại mình làm việc đó vào đúng cái lúc giờ khắc khủng khiếp đó đã đến. Trời ơi, mình viết tất cả những điều này để làm gì chứ? Trong toàn bộ những điều đó không có lời nào là sự thật. Mình có cảm giác như ai đó điều khiển cây bút của mình. Nhưng mình muốn, rất muốn ghi lại những gì đang xảy ra với mình. Để làm được điều này mình phải hết sức tập trung ý chí. Nhưng mình sẽ làm được việc đó. Chỉ còn có một lần để làm điều mà mình mong muốn... Mình đã cắt đứt dây điện thoại... chà! Mình đã phải làm việc đó! Thế đấy! Cuối cùng đã xong!Vì mình phải, phải làm. Hôm nay hai đứa đứng bên cửa sổ và chơi. Từ ngày hôm qua cuộc chơi của bọn mình đã thay đổi tính chất. Nàng thực hiện một cử động nào đó, còn mình cưỡng lại đến chừng nào có thể được. Nàng thực hiện một cử động nào đó, còn mình cưỡng lại đến chừng nào có thể được. Hiện thời mình không chịu thua vẻ yếu ớt không tuân phục những gì mà nàng muốn. Và mình không thể diễn tả được cái niềm hoan lạc đến thế nào khi nhận thức mình đã thua, đã chiến bại, cái niềm hạnh phúc đến thế nào khi mình phài tòng phục ý chí của nàng. Bọn mình đã tiếp tục cuộc chơi. Sau đó bỗng nhiên nàng đứng dậy và đi sâu trong phòng. Phòng nàng tối đến nỗi mình không còn nom thấy nàng nữa, dường như nàng đã tan ra trong bóng tối. Nhưng sau đó nàng lại xuất hiện bên cửa sổ, trong tay giữ một cái máy điện thoại để bàn hoàn toàn giống cái điện thoại đặt trong phòng mình. Nàng mỉm cười để cái điện thoại trên bậu cửa, đoạn lấy con dao và cắt đứt sợi dây và lại cất điện thoại đi. Mình đã cưỡng lại nàng suốt mười lăm phút. Nỗi sợ của mình nặng hơn trước đây, nhưng chính thế khiến cho việc cảm nhận mình bị lệ thuộc, chèn ép trở nên ngọt ngào hơn nữa. Cuối cùng, mình lấy cái máy điện thoại ra, đặt nó lên cửa sổ, cắt đứt dây nối và lại để nó lên bàn. Điều đó đã xảy ra như vậy. Mình ngồi sau bàn viết, mình uống ly trà, người hầ phòng vừa mang cốc tách đi. Mình đã hỏi anh ta mấy giờ rồi vì đồng hồ của mình chạy sai. Năm giờ mười lăm, đúng năm giờ mười lăm. Mình chỉ cần mình ngẩng đầu là Clarimonda sẽ làm động tác gì đó. Nàng sẽ làm một cử chỉ nào đó mà mình cũng sẽ phải làm theo. Và dẫu sao mình cũng đã ngẩng đầu lên. Nàng đứng nơi cửa sổ và cười. Bây giờ, giá như mình có thể ngoảnh mặt đi, giờ nàng đã tiến lại gần cái rèm cửa sổ. Nàng tháo sợi dây, sợi dây màu đỏ giống hệt sợi dây rèm cửa sổ phòng mình. Nàng quấn thành cái thòng lọng. Nàng quấn sợi dây vào cái móc trên thanh ngang cửa. Sau đó nàng mỉm cười và ngồi xuống. Không, cái mà mình cảm nhận không phải là nỗi sợ. Đó là nỗi kinh hoàng lạnh lùng, tê tái mà dẫu sao mình sẽ chẳng đồng ý đổi lấy bất cứ cái gì trên thế gian này. Ấy là một sự nô dịch, cưỡng ép kỳ lạ nào đó, nhưng đồng thời trong nỗi kinh hoàng không gì chế ngự được ấy tiềm tàng một khoái cảm vô cùng độc đáo. Mình rất có thể chạy lại gần cửa sổ và làm ngay cái mà nàng muốn, nhưng mình chờ đợi vì trong tâm khảm mình đang diễn ra cuộc tranh đấu, mình đang cưỡng lại. Mình cảm thấy từng phút một trôi qua là cái sức mạnh kia càng trở nên không thể cưỡng chống được mạnh hơn nữa. Ồ, giờ đây mình lại ngồi bên bàn. Mình đã nhanh chóng chạy lại cửa sổ và thực hiện cái điều mà nàng mong đợi ở mình: lấy sợi dây ra, làm một cái thòng lọng và treo nó lên móc. Bây giờ mình sẽ không đứng dậy nữa, bây giờ mình sẽ chỉ nhìn xuống tờ giấy thôi. Mình hiểu rõ việc nàng sẽ làm nếu mình chỉ cần nhìn vào nàng vào giờ thứ sáu ngày trước ngày cuối cùng trong tuần đó. Nếu mình nhìn nàng thì mình sẽ phải làm theo điều nàng muốn, khi đó mình sẽ phải... Mình sẽ không nhìn nàng. Lúc này mình cất tiếng cười vang. Không, mình không cười, ấy là cái gì đó trong con người mình cất tiếng cười. Mình biết cười cái gì: nó cười nhạo cái "mình không muốn" của chính mình. Mình không muốn, nhưng dù sao có lẽ cũng biết là phải làm việc đó. Nhưng mình phải nhìn nàng, phải, phải làm việc ấy... và sau đó là những gì còn lại. Mình chỉ chờ đợi để kéo dài nỗi cực hình đau đớn, những nỗi đau khổ mà vì nó mình nín thở, mà đồng thời đem lại khoái lạc vô biên. Mình viết và cứ viết để ngồi lâu hơn bên bàn, để kéo dài những thời khắc đau khổ này, những nỗi thống khổ làm gia tăng hạnh phúc tình yêu của mình đến vô tận... Thêm chút nữa, còn chút nữa... Lại nỗi kinh sợ ấy, lại lần nữa! Mình biết mình sẽ nhìn nàng, sẽ đứng dậy, sẽ đưa cổ vào cái thòng lọng, nhưng mình sợ không phải điều đó. Ồ không, điều đó thật đẹp đẽ, điều đó thật tuyệt vời. Nhưng có một cái gì đó, cái gì đó khác lạ... cái đều đó sẽ xảy ra sau đó. Mình không biết đó là điều gì, nhưng chắc chắn sẽ xảy ra bởi vì hạnh pháu của những nỗi đau nơi mình thật vô cùng vĩ đại. Phải, mình có cảm giác, cảm giác là tiếp theo sau chuyện này sẽ xảy ra một cái gì đó thật khủng khiếp. Chỉ cốt sao đừng nghĩ đến... Phải viết ra bất cứ cái gì nảy ra trong đầu, cho dù là gì cũng được. Chỉ cần nhanh hơn nữa, không cần suy nghĩ... Tên của mình là Richard Brakemon, Richard Brakemon, Richard... Trời, mình không thể viết hơn... Richard Brakemon... Richard Brakemon... bây giờ... bây giờ... mình phải nhìn nàng đã... Richard Brakemon... mình phải... chưa... Richard... Richard Brake... Ngài chánh cẩm khu vực số chín đã không thể nghe được tiếng đáp lại sau nhiều lần ông ta quay số gọi điện thoại. Thế là ngài tới khách sạn "Stevence" lúc sáu gời năm phút. Trong căn phòng số bảy ông nhìn thấy chàng sinh viên Richard Brakemon đã chết treo dưới thanh ngang cửa sổ hoàn toàn giống như cái cảnh huống của ba kẻ xấu số trước đây đã thắt cổ tự vẫn trong căn phòng này. Chỉ có điều là trên khuôn mặt chàng đọng lại cái vẻ mặt khác: nét mặt chàng bị biến dạng méo mó với một nỗi kinh hoàng, hai mắt chàng mở to trừng trừng và hầu như lồi ra hố mắt. Đôi môi chàng tòe ra, nhưng hai hàm răng chàng cắn chặt vào nhau. Và giữa hai hàm răng ngậm chặt ấy là một con nhện đen to kềnh với những nốt lấm chấm màu tím nhạt lạ lùng bị xiết bẹp. Trên bàn là cuốn nhật ký của chàng sinh viên. Ngài chánh cẩm đã đọc tất cả và sau đó lần xuống gác đi sang ngôi nhà bên dãy đối diện. Ở đó ngài chánh cẩm đã xác nhận rằng suốt vài tháng nay tầng hai ngôi nhà đó trống không chẳng một ai ở trọ cả. |
|
|